XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Mùa đông ấm hoa sẽ nở - trang 14

dưới lầu, dường như anh vẫn chỉ là một đứa bé nghịch ngợm năm nào.

Anh phu nhân bất giác khẽ thút thít. Trước khi Anh Hạo Đông xảy ra chuyện, anh vẫn là một thằng nhóc to xác, khỏe mạnh thích nghịch ngợm. Từ trước đến nay, chưa bao giờ anh chịu đi xuống cầu thang một cách tử tế, luôn ngồi lên tay vịn cầu thang, miệng kêu “tu tu” như một chiếc tàu hỏa rồi trượt xuống. Lúc đó, bà còn quát yêu anh đã lớn như vậy rồi mà vẫn chẳng chín chắn hơn chút nào, nhưng từ lúc anh xảy ra chuyện, ngày ngày chỉ nằm lì trong phòng, không biết bà đã cầu khẩn đất trời cho anh khỏe lại, lấy lại sự hoạt bát, nghịch ngợm của ngày trước biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, ngày ấy cũng đã đến, bà lại được nhìn thấy bộ dạng trượt cầu thang tinh ngịch của anh.

Khi Anh Hạo Đông trượt hết đoạn cầu thang, còn vô cùng tao nhã nhảy một cái, ổn định thân mình đứng vững. Đây là động tác anh đã quen làm từ nhỏ, vừa tuyệt đẹp lại vừa dứt khoát. Lam Tố Hinh nhìn đến ngẩn ngơ, chỉ bằng hành động này, cô đã đoán ra được trước đây, anh chắc chắn là một chàng trai tràn trề sức sống, chỉ là sau khi xảy ra chuyện, anh chỉ thích nhốt mình trong căn phòng tối mịt đến gần nửa năm rồi mà chẳng chịu đi đâu.

Anh Hạo Đông nhìn Anh phu nhân, gọi một tiếng: “Mẹ!”, sau đó quay lại, vẫy tay gọi Lam Tố Hinh đi xuống, giới thiệu: “Đây là bạn gái con, Diệp U Đàm. Cô ấy vẫn luôn muốn xem hoa quỳnh khổng tước mẹ trồng.”

Cơ thể anh tuy khỏe lên từng ngày nhưng đầu óc vẫn hồ đồ như vậy. Rõ ràng Lam Tố Hinh cùng anh từ trong phòng bước ra, chứng tỏ mọi người đều đã biết cô từ lâu rồi nhưng anh vẫn trịnh trọng giới thiệu với mẹ, tựa như họ mới gặp nhau lần đầu vậy.

Sắc mặt Anh phu nhân có chút khó xử. “Hạo Đông, chậu hoa quỳnh khổng tước đó mẹ bận quá không chăm được, để nó héo, vứt đi rồi.”

Thực ra mùa xuân vừa rồi, khi Anh Hạo Đông xảy ra chuyện, chậu hoa đó đã bị Anh phu nhân vì quá buồn bực mà đập nát vụn, đương nhiên bà không dám nói với anh điều đó.

Anh Hạo Đông rất thất vọng. “Nhưng U Đàm muốn xem.”

“Không cần đâu Hạo Đông, em không muốn xem nữa. Trong vườn nhà anh còn rất nhiều loài hoa đẹp, chúng ta đi xem những loài hoa đó là được rồi.”

“Đúng vậy, Hạo Đông, hai cây hải đường tây phủ trong vườn đã nở hoa rồi! Hoa nở nhiều đến mức trông giống tấm gấm đỏ vậy. Con và Diệp tiểu thư đi xem đi!”

“Hải đường tây phủ sao?” Lam Tố Hinh tỏ vẻ hưng phấn. “Em nghe nói nó là cực phẩm của loài hoa hải đường. Bởi hoa hải đường thường không có hương thơm, nhưng chỉ duy nhất hải đường tây phủ vừa thơm vừa đẹp. Hạo Đông, anh mau đưa em đi xem đi.”

Lam Tố Hinh phối hợp với bà Chu, khiến Anh Hạo Đông hướng sang chuyện khác. Anh liền gật đầu, nói: “Vậy được, anh đưa em đi xem hoa hải đường tây phủ.”

Cuối cùng, Lam Tố Hinh cũng khiến Anh Hạo Đông ra khỏi căn phòng đã đóng cửa nửa năm nay. Anh phu nhân tỏ ra rất cảm kích trước việc này. Đêm nay, bà kéo cô đến nói chuyện rất lâu, đến mức cảm động rớt nước mắt. “Tố Hinh, nếu cô giúp được tôi, khiến Hạo Đông khá lên, sau này tôi nhất định sẽ không đối xử tệ với cô. Tôi chỉ có duy nhất đứa con trai này, nếu nó không khỏe lại, tôi sống cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.”

Lam Tố Hinh nghe mà ngơ ngác, Anh phu nhân nói bà ấy chỉ có một người con trai là Anh Hạo Đông, lẽ nào Anh Duy Hạ không phải là con trai bà ấy?

Trong lúc xúc động, Anh phu nhân không ý thức được mình vừa lỡ lời, luôn miệng kể lại chuyện thuở bé của Anh Hạo Đông. Hồi đó, anh là một cậu bé vô cùng hoạt bát, vui vẻ và khỏe mạnh. Vậy nên, khi anh đột nhiên trở thành một con người khác, bà nhất thời không thể tiếp nhận được, vì chuyện này mà bà đã buồn phiền đến nỗi đổ bệnh.

Tình mẫu tử đã khiến một người mồ côi như Lam Tố Hinh phải cảm động, cô quyết tâm cố gắng hết mình để giúp Anh Hạo Đông khỏi bệnh.

Lam Tố Hinh bắt đầu thử mở tất cả cửa sổ trong phòng của Anh Hạo Đông. Bệnh nhân ở trong căn phòng tối đen, không có ánh nắng mặt trời lâu ngày sẽ không tốt cho sức khỏe, nhất định phải mở cửa sổ để không khí và ánh nắng bên ngoài có thể chiếu vào. Cô cố ý gọi anh xuống vườn hoa đi tản bộ để bà Chu sai người lên phòng tháo tất cả chỗ rèm bị ghim trên tường rồi mở cửa sổ đã đóng chặt lâu ngày. Bà Chu còn đang e dè thì Anh phu nhân sau khi suy nghĩ một hồi, đã khẽ gật đầu. “Đi đi, thử xem sao.”

Sau khi tản bộ từ vườn hoa lên phòng, lúc Lam Tố Hinh cùng Anh Hạo Đông mở cửa, căn phòng tràn ngập ánh nắng rạng rỡ. Nhìn hai cánh cửa sổ thủy tinh bảy màu mở toang, anh đột nhiên hơi chấn động, biểu cảm trên gương mặt nhanh chóng biến đổi.

Lam Tố Hinh vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Anh Hạo Đông, cô lập tức xoay người anh về phía mình, cười rạng rỡ: “Hạo Đông, vừa rồi chúng ta quên không hái một bó hoa hải đường về cắm rồi. Chúng ta lại ra vườn nhé?”

Anh Hạo Đông không trả lời, ánh mắt mơ màng, hết nhìn cô lại nhìn sang cánh cửa sổ, vẻ mặt vô cùng bối rối, do dự.

Đột nhiên anh giơ tay, nhẹ nhàng xoa gò má cô, động tác khẽ đến mức giống như anh đang xoa một món đồ sứ đắt tiền nổi tiếng, sợ hơi dùng lực một chút, cô sẽ vỡ tan thành trăm mảnh vậy. Đầu ngón tay anh chỉ khẽ chạm hờ rồi lập tức rụt lại. Sau ba lần như vậy, xác định cô thực sự tồn tại, anh mới ôm lấy khuôn mặt cô như đang cầm một viên ngọc, chăm chú ngắm nhìn. “U Đàm, là em thật à? Em thực sự đang ở bên cạnh anh?”

“Là em, em đang ở bên cạnh anh đây mà!”

Anh nhìn ngắm rất lâu, sau đó ôm siết lấy cô, rất chặt, giống như lo sợ hễ lỏng tay thì cô sẽ biến mất vậy. Anh cúi đầu, bờ môi ấm nóng, mềm mại phủ lên môi cô.

Đây không phải lần đầu tiên Lam Tố Hinh bị anh hôn nhưng cô vẫn nhận ra lần này, nụ hôn của anh dịu dàng và quyến luyến vô cùng, đến mức hai gò má của cô càng lúc càng ửng hồng, trái tim cũng càng lúc càng mềm yếu, tựa như sắp tan chảy… Đột nhiên Anh Hạo Đông ngừng lại, mơ hồ hỏi: “Tại sao em lại khóc?”

Khóc rồi sao? Lam Tố Hinh đưa tay quệt khẽ, một giọt nước mắt long lanh ánh lên dưới ánh mặt trời. Hóa ra trong lúc vô thức, nước mắt cô cứ thế tuôn rơi, tại sao vậy? Chính cô cũng không hiểu được. Hoảng loạn cúi đầu, cô xoay người, vội vàng chạy khỏi phòng của Anh Hạo Đông.
Chương 3: Em có biết hắn ta là người như thế nào không?

Lâm Tố Hinh nghe mà ngạc nhiên, mở to mắt, vài câu nói của A Thái đã phác họa cả một bức tranh đẫm máu. Giữa Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông rốt cuộc đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì? Cô vẫn luôn nghĩ rằng họ rất yêu nhau, chẳng lẽ suy đoán và hiện thực lại khác nhau đến vậy?

1.

Bà Chu đã làm xong thủ tục chuyển trường cho Lam Tố Hinh, đây là tuần đầu tiên cô học ở trường mới.

Lúc ăn sáng, Anh Hạo Đông nhìn chiếc ba lô mà Lam Tố Hinh đeo, đột nhiên nhớ ra. “Mẹ, con cũng phải đi học lại, con còn chưa tốt nghiệp đại học mà.”

Anh phu nhân dịu giọng nói: “Hạo Đông, con quên rồi sao? Vì con không được khỏe nên phải tạm thời nghỉ học. Sang năm khỏe hơn hẵng nói tiếp nhé!”

“Con nghỉ học rồi ư?”

“Đúng vậy, con bị bệnh nên tạm thời không thể đi học được.”

Anh Hạo Đông bối rối, mày nhíu chặt, ngẫm nghĩ hồi lâu, không nói tiếp nữa.

Vài ngày sau khi Lam Tố Hinh học ở trường mới, bà Chu quan tâm hỏi han xem cô có thích ứng được không. Cô gật đầu, nói không có vấn đề gì. Sau khi trải qua những tháng ngày lang thang ngoài đường, giờ không còn phải lo lắng tới chuyện ăn ở, đi lại, cô còn gì không thể thích ứng được đây? Chuyện vốn khó thích ứng nhất thì Anh Hạo Đông cũng không đòi hỏi, cô cảm thấy mình quả thực rất may mắn.

Hôm nay sao khi tan học về, Lam Tố Hinh lại bắt gặp Anh Duy Hạ ở trong phòng của Anh Hạo Đông trên tầng hai. Tuy anh ta không sống ở Vịnh Ngân Sa nhưng vẫn thường xuyên đến đây. Bởi Anh phu nhân là người phê duyệt những quyết sách cao nhất của công ty Anh thị, vì bệnh tình của Hạo Đông nên bà hiếm khi đích thân đến công ty xử lý công việc, nhưng vẫn có một số văn kiện quan trọng cần đến chữ ký của bà, do đó cứ cách vài ba ngày, anh ta lại đến đưa văn kiện cho mẹ mình ký. Mỗi lần đến, anh ta đều lên thăm Anh Hạo Đông, có vẻ anh ta rất quan tâm đến người em trai này.

Vì câu lỡ lời kia của Anh phu nhân mà Lam Tố Hinh luôn cảm thấy tò mò, ngầm so sánh tướng mạo của hai anh em họ. Đường nét khuôn mặt của họ vẫn có điểm giống nhau, ví dụ sống mũi cao thẳng, cặp mắt sâu thẳm, nhưng ngũ quan của Anh Hạo Đông thanh tú hơn một chút, rõ ràng những nét đó là được thừa kế từ Anh phu nhân. Còn khuôn mặt của Anh Duy Hạ lại không có nét nào giống Anh phu nhân, xem chừng họ quả nhiên không phải là anh em cùng một mẹ sinh ra.

Thấy Lam Tố Hinh đã về, Anh Duy Hạ đứng dậy cáo từ, cô khách khí mở cửa, tiễn anh ta. Lúc đi qua, anh ta vô cùng lịch sự nói: “Hạo Đông có vẻ đã khá hơn rất nhiều. Nghe mẹ tôi nói đó đều là nhờ công của cô, cảm ơn cô, Lam tiểu thư.”

Lam Tố Hinh hơi cúi người. “Không cần khách khí, đây là việc tôi nên làm.”

Những ngày này, Anh Hạo Đông thực sự đã khá hơn rất nhiều. Sức khỏe của anh đã phục hồi được phần nào, khuôn mặt vốn xanh xao, gầy gò đã có vẻ đầy đặn hơn, làn da trắng hồng. Anh không còn ngày ngày buồn rầu, ở lì trong phòng nữa mà thường xuyên ra ngoài vận động. Tuy ký ức vẫn rất hỗn loạn, ánh mắt thỉnh thoảng hoang mang, mơ màng, nhưng chỉ cần nhìn thì bất cứ ai không biết chuyện cũng không thể nhận ra anh là một người bệnh, sẽ chỉ nhìn anh là một đứa trẻ lớn xác, thích yên tĩnh và không thích nói chuyện.

Anh Duy Hạ cứ cách mấy ngày lại đến thăm anh một lần nên anh ta luôn cảm thấy anh “khá lên rất nhanh”. Anh phu nhân mỉm cười, nói: “Đúng vậy, gần đây Hạo Đông khá lên từng ngày, nhờ cả vào Lam Tố Hinh đấy!”

“Mẹ, sức khỏe của Hạo Đông khá lên rất nhiều rồi, còn ký ức có chuyển biến gì không?”

“Ký ức của nó vẫn rất hỗn loạn nhưng không sao cả, chỉ cần sức khỏe khá lên là được.”

Sức khỏe của con trai dần khá lên, Anh phu nhân rất vui mừng. Anh có thể nhớ lại chuyện quá khứ hay không bà cũng chẳng để ý. Trái lại, bà còn hy vọng anh sẽ vĩnh viễn quên đi một số chuyện, như vậy sẽ tốt hơn.

Anh Duy Hạ không nhắc đến chuyện này nữa, quay đầu nhìn bà Chu đang ở bên cạnh, cười nói: “Lần này đều nhờ vào công của bà Chu, bà ấy đã tìm thấy Lam Tố Hinh.”

Bà Chu mỉm cười. “Cũng là trùng hợp thôi ạ! Chiếc nhẫn đó của phu nhân vốn đã phải đi lấy từ lâu rồi nhưng vì bận việc nên lùi lại hai ngày. Chính hôm đó, tôi đã gặp được Lam Tố Hinh ở cửa tiệm trang sức. Nếu đúng hẹn thì đã không gặp được cô ấy!”

Anh Duy Hạ suy nghĩ gì đó. “Thật là khéo trùng hợp!”

Bà Chu nhớ ra. “Đúng rồi, Duy Hạ, tối cậu có ở lại đây ăn cơm không? Tôi bảo đầu bếp làm mấy món mà cậu thích.”

“Không cần đâu bà Chu, tôi hẹn San San rồi, lát nữa tôi sẽ đi đón cô ấy.” Đưa tay lên nhìn đồng hồ, Anh Duy Hạ đứng dậy cáo từ. “Mẹ, vậy con đi trước đây!”

“Đi đi, lái xe cẩn thận!”

“Con biết rồi, cảm ơn mẹ!”

Lúc Anh Duy Hạ rời khỏi biệt thự ở vịnh Ngân Sa, điện thoại của anh ta đổ chuông. Nhìn màn hình điện thoại nhấp nháy, lông mày anh ta bất giác nhíu chặt. Anh ta không nghe, để mặc nó reo vang đến lúc tự động ngắt máy. Láy sau, điện thoại lại đổ chuông, anh ta cầm lên xem, lần này thì nhận máy. “San San,

Full | Lùi trang 13 |Tiếp trang 15

*Trang chủ
1/1597