Duck hunt
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Siêu quậy – Thiên thần sa ngã - trang 13

nó ngơ ngác.. – ..sao lại là em (T_T)
– LÀ EM KHÔNG ĐƯỢC SAO? – cô thay đổi thái độ, nhìn nó với ánh mắt lạnh sắc như có thể cắt từng miếng thịt của nó vậy? (>”<)
– V..â..ng… – nó lắp bắp (T_T híc, sợ quá)
– Thế mới ngoan chứ? – cô cười tươi, và nói rất nhẹ nhàng.. (mẹ ơi, bà này thay đổi thái độ nhanh thật..)
Hức,.. tội nghiệp nó quá.. nó đã đánh hắn được cái nào đâu mà sao nó phải vác cái tên trời đánh này xuống phòng y tế chứ? Hắn nặng hơn nó bao nhiêu, muốn xuống sao hắn không tự đi mà xuống.. hay là.. nhốt hắn dưới gầm cầu thang, cho hắn bị muỗi đốt chết lun.. không, thế không được.. hay nhốt hắn trong nhà kho.. cho hắn bị bỏ đói chết lun? À hay là cho hắn vào 1 chuồng đầy thú dữ nhỉ ? Cách nào cũng được, cũng hay hết á ! hô hô (lại tự sướng, mà đầu nó nghĩ nhiều thứ kì lạ thật).


Chương 6.

Hắn từ từ mở mắt, híc.. cuốn sách bay vào đầu mà cứ như cả quá núi ném vào mặt ý vậy.. ơ.. ai đang ngồi cạnh hắn thế kia.. nhỏ nào mà cận thế? (=.=” nó chứ ai, bị sách bay vào đầu mất trí lun òi).. à.. thì ra là nó.. mà sao nó lại ngồi trong phòng hắn gà gật? Hắn giơ tay đẩy cái tay nó cái bụp, tay nó đang chống cằm và.. cái mặt nó hạ cánh xuống ghế cái rầm.. (anh này chán sống rồi!)
– Cái gì vậy hả? – nó hét lên.. (>”<)
– Ai cho cô ở phòng tôi.. – hắn giải thích.. (0.o)
– Ơ.. à.. thế à.. – nó lơ mơ.. – oáp.. tui nhầm… (._.)- nó đi ra đến ngoài cửa vừa cầm vào đến nắm cửa bỗng nó quay phắt lại.. tang cho hắn 1 cái vào đầu.. – anh bị khùng à? Tôi đưa anh xuống phòng y tế chứ? Phòng anh đâu mà phòng anh, có nài nỉ tui cũng không thèm vào nhá.. đồ khùng.. (@.@ giờ mới nhận ra)
– Hả? – hắn ngơ ngác nhìn xung quanh, ờ… phòng này không phải phòng hắn thật.. hề.. hề.. giờ mới để ý. Hắn gãi đầu gãi tai, cười chữa cháy.. hihi.. – ..nhưng cô ngồi đây là làm ô nhiễm không khí bệnh nhân đấy… tự nhiên thấy khó thở quá.. phù phù… (=.=”)
– Ca..cái… – nó tròn mắt, hắn không phát biểu liều không được hay sao ý, tên này muốn chết thật rồi, hừ, đã thế nó cho hắn ngủm củ tỏi luôn.. – tên kia, tôi cho anh biết, bây giờ đây, tôi sẽ cho anh bốc hơi luôn, anh sống làm gì cho đỡ chật đất.. để bầu không khí cho ng khác hít thở… ai cho anh thở hả? (=.=” lại giở thói du côn òi..)
Cạch.. cánh cửa mở ra, nó đang xắn tay áo thì.. cô giáo bước vào.. nhìn tụi nó..
– A.. – cô giáo nhìn hắn và nó.. – .. hai đứa có vẻ thân nhỉ? Sao? Đỡ hơn chưa? (^^)
– Hả? – hắn nhíu mày.. – .. bộ dì bị đui hả? thế này thân cái mốc khỉ gì? (bá đạo thế không biết?) Với lại dì cứ thử bị cả cái cuốn sách đó tương vào đầu xem thì không xuống làm quen với cô y tá mới lạ đấy… (>”<)
– Cái gì? – dì nhìn hắn – ..dám nói ta bị đui hả? Mà đừng gọi ta như thế khi đang ở trường chứ?
– Thì không phải chúng ta là dì cháu sao? – hắn phân bua, nó đứng tròn mắt nhìn.. (0.o)
– Ừ thì là dì cháu.. – dì hắn khoanh tay, nhìn hắn.. -.. nhưng đã lên trường thì phải gọi ta bằng cô giáo.. Đứa cháu ngốc nghếch kia ạ…! (>”<)
– Đó.. ha.. ha.. – hắn cười lớn.. – thì dì cũng gọi cháu là cháu đó thôi, chọc dì tức là hay nhất..hô.. hô.. (=.=”.. chọc vô tổ kiến lửa òi..)
– Thằng nhóc này.. – cô giáo rút từ trong túi ra 1 cái bút chì và tiện tay phi thẳng vào giữa trán hắn, nhưng cũng may, hắn đã biết trước bèn ngửa ng ra đằng sau để cho cái bút bay qua.. và tránh được cái bút.. cái bút cắm phập vào tường.. (sát thủ)..
– Cháu thấy… – …RẦM.. do ngửa ng ra đằng sau khi đang ngồi trên mép giường nên hắn ngả ng luôn xuống cái sàn nhà yêu quý.. híc.. còn gì là ng nữa chứ? – …tránh..vỏ dưa.. gặp vỏ.. mìn (=.=”)..
– Ha.. ha.. – cô giáo cười lớn.. – trình độ của cháu còn kém xa xa.. ha ha..mà tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa chứ? Bao nhiêu năm mà vốn từ của cháu vẫn nghèo nàn và lạc hậu thế à?.. hô..hô– rồi lúc này, bà cô mới quay sang nhìn nó, ngạc nhiên phán 1 câu xanh rờn.. – ô, cháu ở đây à? (O.O)
– Ơ.. – hắn ngó ra sau tấm rèm..ờ nhìn thấy nó thật.. – cô ở đây à ? (0.0)
Nó – hóa tượng luôn, đơ miệng, ko nói được câu nào..nó là ko khí chắc ? Hai dì cháu này thật là.. sau 1 phút tưởng niệm, tâm hồn nó đã quay trở về với thể xác.. nó nhăn mặt cười méo mó..
– X..xi..xi..xin…l.. lô..lô…lỗ..lỗi.. – (T_T)sao mọi chuyện lại thế này, nó là ng thừa ư ? Mặt nó muốn kiếm cái hố mà chui vô quá..- .. ơ, thế hai ng là dì cháu hả ?… (O.O)
– Bộ em ko biết sao ? – vẫn cái vẻ mặt vô tội của bà cô nói với nó.. (^^)
– Ko.. – nó lắc đầu – ..tại em thấy, 1 ng xinh đẹp, tài giỏi, ng lớn như cô mà sao lại có thể làm dì của 1 kẻ vừa thộn vừa hâm, vừa đần, vừa chập, lại còn thiểu năng như hắn cơ chứ ?
– Cái.. – hắn cứng họng, nhưng cũng tốt thôi, chưa bao giờ có ai khen dì của hắn mà khiến dì hắn vui cả, ko khéo, khen dì của hắn lại thành tự đào mồ chôn mình cho xong, dì hắn ko ưa nịnh hót, cứ thử xem, rồi nó sẽ bị ăn đập.. ha ha.. ..(=.=’’ tính toán gớm nhỉ ? )..thế nhưng..
– Úi.. em nói hơi quá..hihi.. – khác xa với dự tính, bà dì của hắn sao tự nhiên nhìn tươi dễ sợ.. làm hắn ngạc nhiên tột độ.. mồm há hốc.. – ..thằng cháu của cô nó còn nhiều tật xấu lắm.. từ từ rồi cô kể… cô cũng biết mình giỏi giang mà..(=.=’’ tự sướng y chang thằng cháu) – hắn thấy đầu quay quay.. sao bay xung quanh đầu…. rồi, 1 lúc sau lấy lại bình tĩnh..
– Thế mà giờ có ai thèm lấy đâu, giỏi vậy đấy – hắn nhún vai.. – ..cháu của dì thì khi nhìn vào tấm gương sáng, rọi vào đó mới thấy thân xác hoang tàn……nhưng vẫn đẹp trai, phong độ.. ko kém ai đâu.. (=.=’’ trình độ tự sướng đỉnh thật)…
– KHÔNG AI THÈM LẤY ? –bà dì nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh, nó cũng đứng thụt lùi về sau.. hắn nhìn thấy thế bèn phân bua chữa cháy.. (>’’<)
– À.. tại dì giỏi dang quá.. nên ko ai xứng với dì… hơ..hơ..hơ.. (T_T)
– VẬY HẢ ? – dì hắn từ 3000 độ C xuống còn –3000 độ C nhìn hắn.. sắc lạnh.. (=.=’’)
– Hơ.. phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi.. – nó chen vào.. – tuy dì anh ko ai lấy nhưng có đẳng cấp chứ ko như cái đồ ko có đẳng cấp, sống chỉ biết dựa vào phong độ như anh nhá…
Tự nhiên, nó thấy phòng hơi nong nóng, hình như điều hòa bị hỏng, hay là.. có cái lò ở đây đang muốn thiêu ng vậy.. lửa ở đâu mà phừng phừng thế kia.. nó toát mồ hôi, hắn cũng thấy ở đây mà bị thiêu chết nên chuồn lẹ.. bà cô đang bốc lửa ngùn ngụt..
– Dạ.. em khỏe rồi, em lên lớp trước.. – hắn phi nhanh ra cửa.. (=.=’’)
– Dạ.. em cũng xin phép.. – nó cũng theo sau luôn.. (chuồn …)
– Không.. ai..lấy ! – cô giáo đứng trong đó mà lửa vẫn bốc ngùn ngụt…..
Sau khi lên lớp, bao nhiêu đứa con gái chạy lại xuýt xoa, nhìn nhìn cái trán đang được dán băng cẩn thận của hắn.. đứa thì đưa cái này, đứa thì đưa cái nọ, khiến cái lớp không khác nào cái chợ vỡ.. nó ngồi chống cằm khẽ nguýt dài và xì lên 1 tiếng.. khinh bỉ cái lũ hám trai.. nhưng trong số đó có cả nhỏ Kim Anh mới ghét chứ..
– Anh có sao không ? – 1 đứa lên tiếng..
– Tại con nhỏ kia nhỉ ? – đứa khác xen vào..
– Con khốn đó tí em sẽ cho nó 1 trận.. – 1 đứa nữa nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn..
Sau đó là đủ thể loại chửi móc, ‘con nhỏ ấy chán sống rồi, dám đụng vào hotboy của tụi em..em sẽ cho nó 1 trận… bla..bla..bla..’ thế nhưng nó có thèm để ý đâu, vẫn nằm dài ra bàn, gục gặc cái đầu vào cánh tay.. đôi khi lại còn ngước lên liếc cái đồng hồ.. quái lạ, hôm nay là tiết tự chọn mà bắt lên lớp học làm gì không biết.. bực mình.. đen như con mèo hen ý.. nó khẽ thở dài.. (=.=’’ sắp bị tụi nó đánh mà còn..)
– Hắn không trả thù mày chứ ? – Thảo Uyên nhìn nó ái ngại khi nghe những lời của bọn nhỏ kia nói..
– Om.. – nó mệt mỏi đáp lại.. – mày… nghĩ… hắn…oáp…dám sao ? (=.=’’)
– Um.. – Thảo Uyên quay đi, vì nhỏ biết, nó vốn bảo thủ từ bé, có nói gì thì nó cũng ko thèm nghe đâu, nên nhỏ im lặng cho qua chuyện.. với lại nó cũng ko phải là đứa yếu đuối gì.
Cô bước vào lớp, khiến cái chợ vỡ giờ im phăng phắc như bộ đội đang trong thời gian tập huấn.. cô liếc quanh lớp học, nhìn nó.. và nhìn sang hắn..
– Cô có 1 tin muốn báo cho em Kiều Nguyệt Nga.. (^^)
– Trần Kiều Nguyệt Nga, thưa cô.. – nó đáp, mặt vẫn úp xuống dưới tay… ko thèm ngước lên nhìn.. (@.@)
– Thế nào cũng được.. – cô nói, rồi quay sang nhìn hắn ko hiểu gì, cười gian.. – vì điểm âm nhạc, luyện thanh và 1 số kiến thức về âm nhạc bạn Nguyệt Nga chưa hiểu rõ, cùng với 1 số môn học khi ở trường cũ bạn cũng rất kém nên.. tôi quyết định, sẽ giao bạn Nguyệt Nga cho bạn Minh Tuấn.. kèm thêm.. đề nghị bạn Nguyệt Nga, ngay ngày mai dọn tới nhà Minh Tuấn ở… để dễ dàng cho việc học tập.. (>’’<). Với lại bạn Minh Tuấn học cũng tốt.. gần mực thì đen gần đèn thì rạng mà..
– CÁI GÌ ? – cả nó và hắn cùng đứng phắt dậy.. nhìn cô.. ko chớp..
– Tôi nói rồi, 2 em ko nghe rõ thì về mua máy trợ thính đi.. – cô ngồi xuống ghế.. (^^)
Mặc dù hắn đã nghe qua loa quyết định này, nhưng mà cái việc này, tuyên bố ra cũng khiến hắn sốc nặng, phải ở với nó đúng là 1 cực hình mà.. hắn liếc nhìn nó.. mắt nó đang mở to hết cỡ.. hắn thấy vậy cũng thấy khá là thú vị.. có thể trả thù được..
– C..cô..ơi.. –nó lắp bắp với vẻ mặt đau khổ.. – ..xin..cô.. em.. sẽ.. cố… gắ.. gắng.. học.. cô..đừng.. bắt em.. qua nhà… hắn… (T_T) chứ.. gần mực thì đen, gần đèn thì… cháy mất cô ạ.. giờ ng ta dùng bóng đèn hết rồi… (=.=’’ bó tay)
– Đúng vậy, cô ta học kém thì liên quan gì đến em ? – hắn la lên.. mặc dù trong lòng cảm thấy rất thú vị.. (=.=’’)
– Vậy.. – cô nhìn tụi nó.. – .. Nguyệt Nga không muốn qua nhà Minh Tuấn.. (^^)
– Vâng.. – nó gật gật lia lịa..
– Thế thì… – cô rút cuốn sách trong cặp ra và giở từng trang, cả lớp nín thở dồn về sự phán quyết của cô.. – .. đơn giản.. Minh Tuấn sẽ dọn qua ở với Nguyệt Nga… (ặc)
– CÁI GÌ ? – hắn há hốc mồm, nhìn cô khổ sở.. – thôi, tí con sẽ qua đón cô ta sang ở chung.. ko thể ở nhà cô ta nổi 1 ngày đâu.. (T_T)
– Vậy quyết thế đi.. – cô phán 1 câu xanh rờn, khiến những đứa con gái trong lớp, đứa thì khó thở, đứa thì ngất xỉu tại chỗ..
Nó ngẩn ng, nhìn cô, nhìn hắn.. trời ạ, có còn cái gì đen đủi hơn ko ? nó thế này thì hết luôn cái cuộc đời tươi đẹp của nó rồi còn đâu ? Có vẻ hắn rất thích thú thì phải, trời ạ, nhìn cái mặt hắn mà thấy ghét luôn.. muốn đấm cho hắn 1 quả vỡ họng hắn ra quá.. híc (ác quá)..
Cuối ngày hôm ấy, đương nhiên nó phải đợi hắn, để về lấy đồ dọn qua nhà hắn ở nữa chứ.. thế là nó đứng đợi ở cổng trường, còn hắn thì chả biết biến đâu đường nào rồi ko biết.. nó mong sao ba mẹ nó sẽ giãy nảy lên và tìm cách chối phắt đi.. thế là ko ai làm gì được nó rồi.. he he..
– Này.. con khốn ! – 1 giọng nói vang lên lanh lảnh..
– … – nó không thèm quay lại, đúng hơn nó chả biết đang gọi ai mà quay lại..
– Con kia ! – 1 đứa con gái phi lại xoay ng nó quay về phía nhỏ, nhỏ rít lên.. – tao gọi mày đấy..
– … – nó lảng đi chỗ khác như ko thèm quan tâm đến nhỏ khiến nhỏ càng bực.. ko phải vì nó nhân nhượng, mà dẫu sao, nó đang ko có tâm trạng để mà gây sự nên thôi, nó ko thèm để ý là tốt nhất..
– Con khốn, mày câm à ? – nhỏ hất tay, đẩy mạnh nó ngã dúi xuống đất, nó lồm cồm bò dậy, nó cũng ko phải vừa đâu à nha.. làm quá là nó cho sang Tây Thiên mà đánh nhau với Phật Tổ cho vui luôn đấy…
Nó đứng dậy, phủi phủi quần áo.. nhỏ kia vẫn ko chịu bỏ đi mà còn làm tới.. nhỏ xách áo nó lên xé toạc áo khoác ngoài của nó ra.. rồi, thế này thì ko chịu được nữa rồi, nó đã hứa với mẹ

Full | Lùi trang 12 |Tiếp trang 14

*Trang chủ
1/7858