Lamborghini Huracán LP 610-4 t
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Ma nữ trường Star - trang 5

này cực lần nào vào cũng chơi có mỗi game này.

_Lâu rồi không chơi không biết kinh nghiệm có bị hao mòn không nữa?-Nó tỏ vẻ lo lắng vì nó sợ lên nhảy mà không chuyên nghiệp thì quê chết nhất là với bọn hắn.

_Không sao đâu.Lên đi.Em nhảy là nhất mà.-Tuyết động viên.

Tụi nó chỉnh nhạc xong thì READY.Tụi nó nhảy cực pro không miss cái nào toàn perfect không mọi người nhìn bọn nó chơi mà ngưỡng mộ vô cùng.

-Một tiếng vỗ tay vang lên.

_Hay đấy không ngờ các cô nhảy hay như vậy.-Hắn vừa lên tiếng thì các cô gái trong khu giải trí đều quay lại và ngất ngây trước vẻ đẹp của nó.

_Mà bọn tôi đã nói là giả bộ không quen biết mà.-Nó bực mình.

_Ủa các cô nói là bọn tôi tỏ ra không quen biết chứ có nói là bọn tôi không được vỗ tay khen ngợi các cô đâu mà bộ các cô thấy quen biết bọn tôi là xấu hổ lắm à các cô có biết nhiều người mong được như vậy lắm không?-Hắn nói tỏ vẻ vô tội.

_Đúng đấy quen biết các anh đối với bọn tôi mà nói đó là một cực hình.-Tụi nó đồng thanh.

_Thôi về chị mất cả hứng.-Nó nói rồi bỏ đi.

_Nè hai cô đi đâu đó.-Hắn hét.

Tụi nó giả vờ như không biết.Nó không muốn nhìn mặt hắn lúc này vì nó biết nếu nhìn vào cặp mắt của hắn thì nó sẽ bối rối và nó sẽ không còn là chính nó nữa nó sẽ không còn là con bé lạnh lùng quậy phá nữa.

Chap 6:Anh sẽ là chỗ dựa cho em ngốc à!

1 tuần sau nó cứ tìm cách tránh mặt hắn.Tối thứ bảy

Tuyết và nó rẽ vào quán bar vì nó không muốn ở nhà nó sợ cái không gian lạnh lẽo và cô đơn trong nhà nó.Nó vào quán nốc từng li rượu vào miệng vì nó muốn quên đi nỗi buồn và cô đơn.

_Tuyết à….hức… cảm ơn chị…hức…đã ở bên em…. trong suốt thời gian….. qua nếu không có chị chắc….hức… em đã chết rồi.-Nó nói trong trạng thái say mèm và cười 1 cái thật tươi.
_Không có gì đâu chị cũng phải cám ơn em đó vì em cũng ở bên chị trong thời gian mà chị đau khổ nhất nên em đừng bao giờ nói cám ơn với chị nữa nha!-Tuyết cười.
Tụi nó ra khỏi quán bar leo lên taxi.
Tại nhà nó,
_Thưa cô chủ mời về.Cô lại say à-Ông quản gia chạy lại đỡ nó.
_Bỏ tôi ra….hức….cái gì ông bảo tôi say à…..hức…..phải tôi….đang say…….đang rất say nữa là đằng…..khác.-Nó bực mình.
_Mày lại tính gây chuyện gì nữa đây con gái gì mà tối ngày say với xỉn cứ như là thằng con trai.-Ba nó quát.
_Ông ơi!Bình tĩnh!Con mệt rồi thì lên nghỉ đi.-Mẹ nó giục.
_Em cứ bênh nó hỏi thử đời này có đứa con gái nào như nó không?Con người ta dịu dàng thùy mị còn nó suốt ngày cứ ăn nhậu quậy phá.-Ba nó tức giận.
_Ông nói đủ chưa phải tôi là đứa con như thế đó chỉ biết quậy phá thôi nhưng ông bà có tự hỏi lương tâm mình rằng ai đã biến tôi ra như thế này không?Ông bà có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?Ông bà có biết tôi cần gì muốn gì và nghĩ gì không?Hay ông bà chỉ biết lao đầu vào công việc.Tiền của ông bà có nhiều thật đấy nhưng tôi không cần bộ ông bà tưởng cứ hễ có tiền là tôi sẽ sung sướng sao.Ông bà lầm rồi.-Nó lấy hết can đảm nói ra không vấp một chỗ nào.Nhưng sao nó thấy đau quá.Nó thấy mắt mình cay xè nó muốn khóc nhưng không nó không thể khóc được.Không được tuyệt đối không được khóc.
_Mày……
Chát….
Ba nó tát nó làm nó ngã xuống đất.
_Ông ơi!-Mẹ nó khóc.
_…..-Nó không nói gì đứng lên lau máu ở khóe môi.
_Con lên lầu đi mai tỉnh táo rồi nói chuyện sau.-Mẹ nó chạy lại khi thấy ba nó nổi nóng.
_Tôi không thiết ở trong cái nhà này nữa.Tôi ghét căn nhà này.Tôi ghét sự cô đơn lạnh lẽo trong căn nhà này.Tôi ghét ông bà-Nó hét rồi vùng chạy ra khỏi nhà.Nó chạy ra khỏi nhà rẽ vào quán bar vì bây giờ nó chẳng biết phải đi đâu.

1h sáng.

Nó ra khỏi quán bar trong tình trạng say mèm.Trên đoạn đường vắng dưới ánh đèn đường nó bước đi từng bước chao đảo và nặng nề.Tim nó đang rất đau như có ai bóp vào vậy.Nó đã khóc rất nhiều tưởng rằng khóc thì sẽ quên khóc thì sẽ nhẹ nhỏm hơn nhưng càng khóc thì quá khứ của nó lại trở về khiến nó càng đau thêm.

_Nè!Sao lại đi 1 mình vậy?Khuya rồi sao không ở nhà mà lại ra đường vậy?-Một giọng nói vang lên đằng sau nó nhưng nó không nghe thấy.

_Nè tôi gọi cô có nghe không hả?-Hắn níu lấy vai nó.

_Bỏ….ra….anh….là….ai vậy?-Nó lè nhè.

_Cô say à.-Hắn thắc mắc.

_Ồ…..là…..anh….đó….hả…..oan gia của…..hức….tôi….đây mà…..say anh bảo tôi……say đúng tôi đang…..đang rất say đấy…..thì sao?-Nó lấy tay vỗ vào mình.

_Nè cô say rồi nhà cô ở đâu để tôi đưa về.-Hắn lấy tay đỡ lấy nó vô tình hắn thấy mắt nó đỏ hoe và sưng húp.

_Cô đang khóc đấy à?-Hắn ngạc nhiên vì hắn tưởng nó là 1 đứa con gái mạnh mẽ sao lại có thể khóc đến nổi mắt đỏ hoe như vậy.

_Bỏ….tôi…..ra……anh đi đi…..đừng….quan tâm….đến tôi-Nó gạt tay hắn ra.

_Ọe….ọe….ọe.-Nó đang nôn có lẽ nó đã uống quá nhiều.

_Có sao không?-Hắn lấy tay vỗ vỗ lên lưng nó.

Nó dường như tỉnh táo được 1 chút.

_Cô đang buồn à?Lên xe đi.

_Không anh đi đi tôi muốn đi dạo một chút tôi không muốn về nhà lúc này.

_Ai bảo tôi đưa cô về.Lên đi tôi đưa tới chỗ này.Nhanh không tôi dùng biện pháp mạnh.-Hắn quát.

Nó đành miễn cưỡng lên xe nó cũng chẳng muốn đôi co với hắn với lại nó muốn biết tên này đang định giở trò gì. Và thế là hắn bắt đầu phóng nó ngồi đằng sau im lặng.Gió trời khiến đôi vai nó lạnh buốt nhưng tim nó thì hình như đang ấm dần lên.Mặc dù nó với hắn ngồi cách 1 khoảng cách nhưng nó vẫn cảm thấy hơi ấm từ hắn.Nó ước gì nó có thể ngồi gần lại để hắn sưởi ấm cho mình sưởi ấm trái tim lạnh giá của nó.

_Tới rồi đó xuống đi.Nè cô bị gì thế?-Hắn quơ quơ tay trước mặt nó.

_Hả???Hả-Nó giật mình.

Nhưng điều làm nó giật mình hơn, trước mặt nó là 1 con sông bình lặng có đám lục bình trôi dạt.Không gian ở đây thật tĩnh lặng giống như con sông bên hông trường nó vậy nhưng ở đây đẹp hơn nhiều.

_Sao đẹp quá phải không?Ngồi xuống đây đi.-Hắn cười rồi kéo tay nó ngồ xuống đám cỏ non xanh mướt.

_Mỗi lúc buồn tôi hay ra đây cô là người đầu tiên tôi đưa tới đây đấy.

_Vậy à xem ra anh cũng là người lãng mạn đấy chứ?-Nó trêu hắn nhưng giọng vẫn lạnh tanh không 1 cảm xúc.

_Cô đang buồn à?-Hắn hỏi.

_Đâu có.-Nó nói dối.

_Mắt cô đỏ hoe lên như vậy mà bảo là không buồn.-Hắn dỗi.

_Tại tôi đang bị đau mắt đấy thôi.-Nó chối nhưng hắn biết là nó đang gạt hắn nó tưởng hắn là trẻ con hay sao mà có thể nói vậy nhưng thôi hắn cũng không muốn hỏi.

_Tại sao mình lại quan tâm tới nhỏ này làm gì rồi còn đưa nó tới đây nữa.Tại sao mình lại làm cái trò ngu ngốc như vậy?Chẳng lẽ mình thích nhỏ.Không mình không thể nào thích 1 con nhỏ quậy phá chuyên gia chọc phá người khác như vậy được.-Hắn đang đấu tranh tư tưởng với trái tim mình.

_Tại sao hắn lại đưa mình tới đây mà tại sao mình lại theo hắn tới đây chứ
.Như lúc này đây mình với hắn đang ngồi cách nhau 1 khoảng cách rất xa nhưng mình vẫn cảm thấy bình yên và được che chở.Tại sao???Tại sao????-Nó cũng có hàng chục câu hỏi trong đầu nhưng chẳng thể có câu trả lời.

Nó và hắn chẳng ai nói với ai câu nào.Một không khí bao trùm tụi nó.Nó cứ nhìn ra con sông trong mắt chứa 1 nỗi buồn còn hắn thì lâu lâu quay sang nhìn lén nó hắn cũng biết là nó đang buồn nhưng nó không thể chia sẻ được với ai trừ……Tuyết.Cái tên của Tuyết lóe lên trong đầu hắn vì từ trước giờ nó chỉ thân thiết với mỗi mình Tuyết nên có thể Tuyết sẽ biết bí mật của nó.

_Này có nghe tôi nói gì không hả?-Nó nhìn hắn bằng cặp mắt ngẩn ngơ.

_Gì…..cô kêu tôi à?-Hắn giật mình.

_Mình về thôi trễ rồi.-Nó đứng lên.

_Vui rồi à.-Hắn cười.

_Tôi có buồn lúc nào đâu mà vui.

_Anh chở tôi đi đâu thế sao cứ lòng vòng mấy cái chỗ này hoài vậy.-Nó gắt.

_Tôi có biết nhà cô ở đâu đâu mà đưa về.-Hắn nổi nóng.

_Ờ thì sao anh không hỏi anh chở tôi đến địa chỉ này…….-Nó bối rối.

Xe dừng trước cửa nhà Tuyết vì nó chẳng muốn về nhà nó biết chắc về thì thế nào cũng có chiến tranh.

_Thôi anh về đi lát sẽ có người mở cửa cho tôi ờ hôm nay tôi…..tôi ……cảm ơn anh.-Nó bối rối nhưng vẫn giữ được trạng thái lạnh lùng.

_Cái gì chắc hôm nay có bão quá?-Hắn trêu chọc.

_Anh muốn chết hả?-Nó đánh vào vai hắn 1 cái.

_Đau cô dữ quá đi thôi tôi về đây.G9-Hắn xoa xoa cái vai.

_G9.-Nó quay lưng đi vào nhà.

Tại phòng Tuyết.

Nó thả mình xuống chiếc giường.

_Có chuyện gì mà lại tới đây vào giờ này?-Tuyết nhìn nó thắc mắc.

_Tại nhớ chị quá.-Nó cười.

_Thôi đừng giấu chị nữa.-Tuyết nghiêm nghị vì chỉ khi buồn không muốn ở nhà thì nó đều qua đây.

_Để mai nói em mệt rồi.-Nó xua xua tay rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau,nó bước xuống nhà thì thấy hắn đang ngồi trên ghế sofa.

_Sao anh lại ở đây?-Nó bực mình.

_Anh ta qua đây chở em đi hóng gió đó.Anh ta kể hết cho chị nghe chuyện tối qua.-Tuyết lên tiếng.

_Đồ nhiều chuyện.-Nó lẩm bẩm.

_Sáng nay tôi và chị Tuyết có lịch trình rồi.Xin lỗi nhé!-Nó quay sang nháy mắt với Tuyết.

Nhưng Tuyết muốn nó tiếp xúc với mọi người xung quanh để nó có thể quên đi nỗi đau của mình.

_Đâu có đâu em cứ đi với Minh Quân đi.Hôm nay chị mệt.Thôi lên chuẩn bị đi.-Tuyết đẩy nó lên phòng.

_Chị…..-Nó năn nỉ.

10 phút sau nó phụng phịu bước xuống lầu rồi lên xe.

_Bây giờ đi ăn cái gì trước nha-Hắn đề nghị.

_Tùy anh.

Nó và hắn đang ngồi ăn không khí thật im lặng chịu không nổi hắn lên tiếng.

_Ăn xong cô muốn đi đâu?

_Tùy anh.

_Đừng nói với tôi bằng cái giọng đó.Trả lời nhanh.-Hắn tức giận.

_Đi Đầm Sen đi.-Nó ngẫm nghĩ rồi trả lời.

_Cái gì?-Hắn đứng dậy hét làm cho cả cái nhà hàng quay lại nhìn nó và hắn.

_Anh làm sao vậy?

_Cô có bị thần kinh không?Đầm Sen là chỗ cho con nít đâu phải dành cho tôi và cô.-Hắn ngồi xuống.

_Ủa ngoài cửa Đầm Sen có ghi là dành riêng cho con nít không?Có đi không mệt quá.Tôi cũng chưa đi Đầm Sen lần nào hết nghe nói ở trong đó có nhiều trò chơi lắm.

_Đầm Sen mà chưa đi lần nào.Vậy chứ từ nhỏ tới giờ cô hay đi đâu?

_Tôi hả?????????????Đi bar với lại đi đánh nhau.-Nó thản nhiên trả lời.

_Cô thật kì lạ.-Hắn bất lực.

Ăn xong nó và hắn đi vào Đầm Sen chơi hết trò này tới trò khác nào là xe điện đụng,tàu lượn siêu tốc,……Đi tới đâu mọi người cũng nhìn tụi nó bằng cặp mắt ghen tị và ngưỡng mộ.Tới khi đã thấm mệt nó và hắn ngồi xuống ghế đá nghỉ mệt.

_Quả là lời đồn không sai vô đây vui thiệt.-Nó hít 1 cái thật sâu.

_Vui mà có thấy cô cười cái nào đâu vậy mà nói vui.

_Bộ vui là phải cười à.-Nó lạnh lùng.

_Ừ bộ cô không thích cười à từ khi quen cô tôi chưa bao giờ thấy cô cười hết.-Hắn thắc mắc.

_Tôi không thích cười.-Nó thú nhận.

_Tại sao?

_Tôi thấy cuộc sống chả có gì đáng để cười.Thôi mình đi tiếp đi vô nhà băng nha.-Nó đứng lên vì nó không muốn hắn hỏi thêm nó chẳng muốn kể cho ai nghe về quá khứ đau buồn của mình.

Hắn cụt hứng và chạy theo nó.Vào nhà băng nó chạy khắp nơi để xem những khối băng

Full | Lùi trang 4 |Tiếp trang 6

*Trang chủ
1/911