gối. Tự nhiên giờ phút này cô cảm thấy hai tay đều vô dụng.
-Này, không sao chứ?
“Không sao”? Không sao cái đầu anh, thử té xuống xem cảm giác của anh thế nào. Hừ
Trong lòng Hải Nghi kịch liệt mắng.
Hoàng Tử Minh bĩnh tĩnh nâng cô dậy, cẩn thận để cô ngồi lên tảng đá lớn bên cạnh. Nhíu mày nhìn vết thương của cô lại nhuốm máu, hắn quỳ một gối xuống nhẹ nhàng tháo đi lớp băng trắng đã bẩn.
Chuyên nghiệp lấy thuốc khử trùng từ trong túi quần, dùng bông cẩn thận lau chùi vết thương, dịu dàng nói.
-Lát nữa xuống núi cẩn thận một chút. Con gái không nên để lại sẹo.
“Anh à, anh làm gì thế?
“Ngồi xuống, anh giúp em băng lại”
“Em không đau”
“Đồ ngốc, con gái không nên để lại sẹo”
Lòng Hải Nghi khẽ động, dường như thật lâu trước đây có người từng đối với cô nói câu này. Cô thất thần nhìn Hoàng Tử Minh giống như xuyên qua hắn thấy được hình ảnh kia.
-Xong rồi.
Một lúc sau Hoàng Tử Minh lên tiếng đồng thời cũng thức tỉnh suy nghĩ trong đầu cô. Hải Nghi nhìn chân mình được dán băng sạch sẽ, có thẩm mĩ thật khác xa một trời một vực với cái bánh chưng kia, khóe miệng không tự giác giơ lên.
Cô lại ngẩng đầu nhìn Hoàng Tử Minh đang dịu dàng mỉm cười hỏi.
-Anh đã chuẩn bị thứ này trước cho tôi sao?
-Ách… haha vì ngày hôm qua em không đem theo băng gạc cho nên tôi cố ý mang đến đây. Thế nào? Cảm động sao? Đồ ngốc.
Hoàng Tử Minh bất đắc dĩ mỉm cười, bàn tay to lớn giơ lên xoa đầu cô nói.
Hải Nghi lần nữa bất động, cảm giác này, thật giống như người đó. Người đó cũng sẽ nói cô là “đồ ngốc”, người đó cũng sẽ cười dịu dàng như vậy đối với cô, người đó cũng sẽ để ý cô có để lại sẹo hay không.
Hải Nghi thất thần nhìn Hoàng Tử Minh, ánh mắt mang theo mê mang cùng thân thiết, nhìn cô giờ phút này như cô gái nhỏ đáng thương làm cho người khác không tự chủ muốn dịu dàng săn sóc.
-Hai người đang làm gì?
Đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo vang lên cắt đứt mọi suy nghĩ của hai người. Hải Nghi hoàn hồn có chút chột dạ nhìn Hải Nam toàn thân lạnh lẽo đáng sợ, hai mắt phát hỏa chăm chăm nhìn bọn họ.
Chương 37: ANH SẼ CHỈ DỊU DÀNG VỚI EM
Người ta thường nói người ngốc thật hạnh phúc, không cần quản ai nói gì, chỉ cần làm những gì mình thích, cũng không cần thiết thông minh để đoán tâm tình người khác.
Hải Nghi giờ phút này thật muốn ình bị ngốc đi, cũng sẽ không rõ ràng nguyên nhân xuất hiện bộ mặt đen thui này của Hải Nam.
Mới tối hôm qua hắn đối với mình nói ba chữ kia, cư nhiên sáng hôm nay cô lại thất thần nhìn người con trai khác. Hắn không tức giận thì chính cô mới là người tức giận a. Cái này có phải biểu hiện của tình trạng “ghen” mà giới khoa học đã chứng minh.
Nói thật thì trong lòng có chút vui vẻ, nhưng mà đừng có nhìn cô như vậy có được không. Dưới ánh mắt như dòng diện cao cáp của đương kim khổ chủ- Trần Vũ Hải Nam, chiếu thẳng vào người khiến cho tâm hồn nhỏ bé, mỏng manh, yếu ớt của bạn nhỏ Nguyễn Hà Hải Nghi có chút rất bất đắc dĩ chột dạ.
-Ách… cái này… Hải Nam, thật ra chỉ là hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi hihi.
-Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?
-Hiểu lầm… hiểu lầm là… là Tử Minh anh ấy chỉ giúp em thay băng thôi. Nè, anh xem rất ổn phải không.
Hải Nghi rất thức thời đưa chân được dán băng rất cẩn thận cho hắn xem.
Hải Nam nhìn miếng băng màu trắng được dán keo tỉ mỉ trên đầu gối của cô, gương mặt nhất thời đen lại vài phần. Hắn không nhìn cô, âm trầm mở miệng, nói.
-Ý em nói, anh giúp em thay băng là không ổn?
-Ách… không phải vậy. Lúc ngủ dậy, em có thật đi tìm anh nhưng không thấy, trùng hợp lại gặp Hoàng Tử Minh, chỉ là anh ấy thuận tiện giúp em thôi… haha.
-Thật? Em có đi tìm anh sao?
Vừa nghe cô nói có đi tìm hắn tâm trạng Hải Nam thả lỏng vài phần, nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo như cũ.
-Thật mà, chẳng phải hôm qua anh nói rằng sẽ giúp em thay băng sao, cho nên sáng ra em mới đi tìm anh nhưng không thấy nha.
Hải Nghi thành thật khai báo không dám đắc tội hắn. Thiên địa đảo lộn hết a, cư nhiên đường đường là một thủ lĩnh Black Rose tiếng tăm lừng lẫy bây giờ lại ngồi ở đây xem sắc mặt của người khác, lại cẩn thận giải thích.
Cô thề đời này kiếp này sẽ không có người thứ hai được cô đối đãi như vậy. Hừ, Hải Nam anh hay lắm, lúc đầu cư nhiên còn làm bộ ngốc nghếch, xem đi chính cô mới ngốc a.
Nghe lời cô nói, gương mặt Hải Nam chậm rãi buông lỏng hắn thõa mãn hướng cô nở nụ cười mê người, đặc biệt chói mắt. Hải Nghi nhìn tâm trạng hắn đột ngột thay đổi 180 độ, có chút không theo kịp, nhìn thấy nụ cười yêu nghiệt kia ngốc ngốc nói.
-Thật rất lóa mắt a.
-Hả? Cái gì lóa mắt?- Hải Nam buồn cười hỏi lại, nhìn cô ngơ ngẩn hắn rất thỏa mãn, trong lòng thầm nghĩ từ nay phải bảo trì gương mặt này thật tốt mới được.
-Hả? Ơ… không có gì hahaha
Bị bắt quả tang bộ dáng xuýt chảy nước miếng, Hải Nghi xấu hổ cúi đầu, quyết định không nhìn hắn nữa, để tránh mất mặt.
-Haha… vợ à, đột nhiên anh rất muốn hôn em.
Nhìn thấy hai quả cà chua xuất hiện trên gương mặt đáng yêu của cô, hắn rất là muốn hái xuống ăn a, khóe miệng như cũ nở nụ cười mê đảo chúng sinh, quyến rũ nói.
-Ừ. Cái gì cơ?
Đáng tiếc bạn nhỏ Hải Nghi không đủ năng lực thoát khỏi nụ cười mê hoặc kia, trực tiếp đồng ý, cho đến khi phát hiện có gì đó không đúng thì môi đã bị người ta bắt làm tù binh.
Thật sơ suất.
Thật sự quá khinh địch.
-Vợ à, em nên nhắm mắt lại.
Nghe giọng nói dịu dàng của hắn, cảm nhận xúc cảm lạnh lẽo từ môi hắn truyền đến, tim Hải Nghi kịch liệt run lên, ma xui quỷ khiến, mắt cô ngoan ngoãn nhắm lại, để mặc cho hắn ôm cô vào trong ngực từ từ hôn…
-Hải Nam sau này anh có thể không cười như vậy không?
Nằm trên lưng Hải Nam, hai tay vòng trước cổ hắn, người nào đó bất đắc dĩ hỏi.
-Tại sao?
-Đặc biệt chói mắt a. Rất dễ khiến người ta phạm tội.
Hải Nghi rất thiệt tình cảm thán.
Nghe cô nói như vậy, bước chân Hải Nam dừng lại, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, nghiêm túc nói.
-Yên tâm. Anh chỉ cười như vậy với em. Nếu vợ yêu muốn phạm tội thì thân là chồng đây sẽ tình nguyện làm nạn nhân hahaha.
Hải Nam rất không có ý tứ trêu đùa, hắn cảm thấy mỗi ngày trêu cô một chút tâm trạng sẽ đặc biệt cảm thấy thoải mái.
-Ai… ai nói em muốn phạm tội chứ?
-Thật sao? Hay chúng ta làm lại lần nữa nhé.
Hải Nam tốt bụng yêu cầu.
-Không… không cần. Được rồi anh đi chậm quá đó, nhanh lên mọi người xuống núi hết rồi.
Hải Nghi đánh trống lảng lái sang chuyện khác, bọn họ sáng nay phát sinh nhiều chuyện, lại là người trễ nhất đi xuống. Cứ nhìn biểu hiện mập mờ của mọi người thì biết chắc chắn suy nghĩ của họ sẽ dang thẳng đôi cánh mà bay cao, bay xa tới chân trời nào đó.
Hải Nam tâm tình cực kì vui vẻ nên không thèm vạch trần cô. Bước chân vững trãi từng bước cẩn thận đi về phía trước, hắn cũng không quên trên lưng có “vật” không thể buông tay.
Suốt cuộc đời này cũng không muốn buông tay.
-Anh chỉ sẽ dịu dàng với em.
Hải Nghi sửng sốt, cô nghe rõ ràng từng chữ hắn vừa nói, trái tim lại kích động không tự chủ nhảy điệu tăng- gô.
Cô vui vẻ, nhỏ giọng nói.
-Ừ
Tay phía trước cũng ôm hắn chặt hơn. Người con trai này cô nhất định sẽ “bảo vệ” tốt. Cho dù là ai đi nữa cũng không thể thương tổn hắn. Nằm trên lưng hắn, cô cảm thấy rất an tâm, tâm rốt cuộc buông lỏng, tựa đầu vào vai hắn mà ngủ thiếp đi.
Hải Nam cảm nhận hơi thở đều đặn sau lưng, chân vẫn từng bước từng bước vững trãi đi xuống núi.
Hai con người, có lẽ do một cái hôn ước từ đời trước của hai đại gia tộc, cũng có thể là do duyên phận kéo bọn họ đến bên nhau. Nhưng cho dù là gì đi nữa thì họ cũng đã gặp nhau do một chữ “duyên” và tình nguyện ở lại bên nhau cả đời.
Có lẽ bọn họ cũng không biết người này thề tuyệt đối sẽ không buông tay người kia, và ngược lại người kia cũng nhất định bảo vệ tốt người này. Hai người bọn họ chắc cũng sẽ không phát giác được tính cách trước đây của họ từ lúc nào đối với nhau lại đặc biệt thay đổi, phá lệ dịu dàng.
Hai bóng người dưới ánh mặt trời chồng lên nhau, đặc biệt hòa hợp, giống như bức tranh đẹp đẽ nhất, hài hòa nhất, không ai nỡ phá vỡ.
Hai con người vẫn chậm rãi một đường đi xuống núi, thật yên tĩnh, thật yên tĩnh.
Tương lai có ai đoán trước được, con đường phía trước có thể dễ đi? Điều gì sẽ đối mặt với họ?
Có thể là thử thách của thần tình yêu Cupid vĩ đại? Cũng có thể là ân oán gia tộc luôn luôn tồn tại song phương trong những gia đình quý tộc.
Có lẽ nên phó mặc mọi chuyện cho định mệnh…
Chương 38: “LỤC ĐẠI MĨ NAM” HAY “LỤC ĐẠI BIẾN THÁI”.
Đêm chính là tấm màn che chắn hoàn hảo cho những âm mưu xấu xa, là cơ hội tốt nhất để các ái hình thành…
Ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng khép lại nhường chỗ àn đêm buông xuống.
Thành phố lên đèn rực rỡ. Nhưng không hiểu sao nó vẫn như thế đáng sợ, vẫn như thế tạo nên cảm giác lạnh lẽo khó hiểu.
Đằng sau cánh cửa bằng gỗ lim được chạm khắc tinh xảo hình rồng, Đặng Vũ Khánh lạnh lùng đứng trước cửa sổ sát đất, hai mắt nhìn không tiêu cự.
Người đàn ông tóc đã điểm bạc, gương mặt cương nghị nhìn về phía cậu lại phá lệ lộ ra vẻ ôn nhu.
Đặng Chi Dân nhìn đứa cháu trai, thở dài, rồi nói.
-Haiz… con thật muốn trả thù sao?
Im lặng hồi lâu, Vũ Khánh chậm rãi xoay người đối diện với ông ta, khóe miệng hờ hừng khẽ nhếch, lạnh lùng nói.
-Hừ, đây vốn chẳng phải là điều ông muốn sao? Nếu không suốt mười mấy năm qua ông đưa tôi đi huấn luyện há chẳng phải là vô ích.
Lời nói lạnh lùng chất vấn, giọng nói pha lẫn mùi vị chua xót. Đối với người đàn ông này, cậu không biết nên đối xử như thế nào với ông ta.
Năm ba tuổi ông ta nhẫn tâm chia cắt gia đình cậu, ngay sau đó ném cậu ra nước ngoài, nói cái gì mà huấn luyện để trở thành người thừa kế gia tộc. Không lâu sau ông ta phái người tới nói ba mẹ cậu đã bị người sát hại.
Ông ta gieo giắc vào tâm hồn một đứa bé ba tuổi lòng thù hận, rốt cuộc ông ta cũng thành công chế tạo một công cụ giúp ông ta thõa mãn tham vọng. Nhưng mười mấy năm nay chính cậu cũng không quên rằng người chia cắt gia đình cậu là chính ông ta.
-Ta sai lầm rồi, ta biết ta không nên đối xử với con như vậy, nhưng mà con có thể tha thứ cho ta. Tất cả những gì ta làm cũng chỉ vì muốn tốt cho con…
-Câm miệng. Tốt cho tôi hay muốn biến tôi thành công cụ giúp thỏa mãn lòng tham vô đáy của ông.
Đặng Vũ Khánh lạnh lẽo gằn từng tiếng. Ông ta cư nhiên không biết xấu hổ cầu xin cậu tha thứ cho ông ta. Hai mắt như hai lưỡi đao sắt bén thẳng tắp nhìn chằm chằm Đặng Chi Dân.
Rốt cuộc Đặng Vũ Khánh “hừ” mạnh một tiếng, không thèm liếc mắt đến người đàn ông đang đau khổ cúi đầu, cậu xoay người rời đi.
Cánh tay vừa chạm đến nắm cửa, Đặng Vũ Khánh hít sâu một hơi rồi nói.
-Kế hoạch của ông tôi