80s toys - Atari. I still have
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Đại tiểu thư đi học - trang 30

lời nói, xem ra ông rất thương Thiên Vũ.

Thiên Vũ từ đầu tới cuối vẫn ko lên tiếng nói câu nào, lão đại nói xong đứng dậy đi về, chỉ còn lại hai người.

Nó quay qua nhìn anh, sắc mặt ko thay đổi.

- Anh ko phản đối?

- Ừm.

- Vậy là lại có thêm một người muốn chết trong hạnh phúc.- nó khẽ nhếch môi lên cười, trong nụ cười thoang thảng chút hạnh phút chứ ko quỷ dị như bình thường, và nàng cũng quay về với bộ mặt thường ngày.

- Sao em nghĩ vậy?- Thiên Vũ quay lại nhìn nó, giọng anh cũng bớt u ám hơn, ánh mắt tràn ngập yêu thương, chỉ một tháng nữa lễ cưới sẽ diễn ra, nó sẽ là vợ anh, anh đã chờ cái ngày này 18 năm rồi chứ đâu ít.

- Chẳng lẽ anh nghĩ là em sẽ ngồi đó chịu chết sao? Em sẽ bắt anh phải từ hôn.- nó cong môi lên đáp lại anh, rất… tự tin.

- Vậy thì anh cũng nói cho em biết, nếu em nghĩ anh cũng như Quang Anh thì em nhầm rồi, nhất định anh sẽ khiến em phải cam tâm tình nguyện làm vợ anh, vợ à .– Thiên Vũ cuối sát mặt nó, giọng giễu cợt nhưng ánh mắt anh thì hết sức chân thành và có gì đó gọi là quyết tâm. Anh quyết tâm sẽ ko buông tay nó, một lần buông tay đã khiến anh mất nó 18 năm, từ giờ nó đừng hòng thoát khỏi tay anh.

Nó cũng ko kém anh, cả hai đều rất tự tin với cái suy nghĩ của mình, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn bé nhỏ của nó, nó thấy sự ấm áp len lõi qua từng mạch máu, từng nơ ron thần kinh. – vậy thì cứ chờ xem – câu nói cuối cùng đầy tinh nghịch khiến cả hai cùng bật cười. Không khí tràn ngập sự hạnh phúc, nhưng …liệu hạnh phúc này có bền vững ko khi mà ngoài kia còn có rất nhiều sóng gió.

////////////////////////////////////////

Chào các bạn, mình muốn đưa ra một cuộc khảo sát nho nhỏ, hy vọng các bạn ủng hộ nha ( nói trước là kết thúc chuyện vẫn như ý tưởng lúc đầu của mình chứ ko phụ thuộc vào kết quả cuộc khảo sát này), mình tò mò ko biết các bạn thích Kỳ Vân sẽ thành đôi với ai trong mấy anh chàng sau : Thiên Vũ, Quang Anh, Khắc Thiên, Nam Phong. Các bạn cứ đưa ra ý kiến của mình vào phần nhận xét bên dưới truyện nha, mình theo dõi thường xuyên đó. Hihi…hihi….
“- Ai vậy ta ?

- Ồ chân dài quá, người mẫu à ? ồ đẹp trai quá, ….

- Anh ấy muốn hôn mình à ? làm sao, phải làm sao đây ta? Hồi hộp quá.

- What? cô ta là ai, muốn cướp trai đẹp với mình à ?

- Cái gì? Muốn đánh nhau sao ?

- Á …..Á …..Á…………..”

Nó giật mình tỉnh dậy, lắc lắc đầu: “mơ gì kỳ vậy nè, mình mà để cho con nhỏ mắt xanh mỏ đó đánh à,vớ vẩn”. Tự đánh vào đầu mình một cái rồi với lấy đồng hồ xem mấy giờ “ồ mới 6h, sớm chán, nghĩ vậy thôi chớ nàng ko ngủ nữa mà bước xuống giường đi tới cạnh cửa sổ, kéo cái rèm qua một bên cho nắng sớm được tự do bay nhảy vào phòng, nó ngước cổ hít hà vài cái cho thông phổi rồi làm vài động tác thể dục như mấy người già, bỗng …. “gì vậy nhỉ ? nãy giờ cứ thấy gai gai người”. Nó quay lại, đưa đôi mắt nai nhìn khắp phòng, và … đôi mắt to dừng lại chỗ cái ghế bành. Một anh chàng đẹp trai, đang tủm tỉm nhìn nó cười cười, trông thật … đáng ghét.

- Chào buổi sáng! vợ yêu. Em ngủ ngon ko? – chàng trai lên tiếng, nụ cười trêu người vẫn nằm trên khóe môi kia, đôi mắt nhìn nàng tràn đầy tình cảm .

- Anh …anh sao lại vào trong phòng tôi ? Anh … anh có sở thích lạ quá nhỉ? Đồ dê già- nó hơi đơ trước thái độ của Thiên Vũ nên cứ ấp a ấp úng, chửi cũng ko ra hồn, làm anh chàng càng khoái chí.

Nó chớp chớp đôi mắt to tròn ko nói gì, thấy hơi ngại rồi ko nói gì mà quay mặt đi thẳng vào nhà vệ sinh, lòng cứ tự hỏi “ sao mình ko tức giận ta?”.

Ngoài này Thiên Vũ nhìn điệu bộ ngại ngùng của nó mà khoái chí, anh ngồi đó nhìn nó ngủ cũng hơn nửa tiếng rồi, thấy mặt nó tự nhiên đỏ lên, anh cứ tưởng nó biết anh ngồi đó nên ngại, nhưng ai ngờ … 3 giây sau anh lại thấy…. môi nó nhếch lên, nàng đang cười tủm tỉm, ko cười làm duyên mới đúng, rồi miệng lại chu chu lên nhìn như mấy nhỏ đang ham hố được người ta hôn vậy. Anh có chút thất vọng, nhưng nhìn điệu bộ của nhỏ anh cũng buồn cười, mơ mà cũng đáng yêu vậy, thật biết cách hớp hồn người khác mà. Thật đáng ghét. ( vừa đáng yêu rồi lại đáng ghét anh chàng này cũng nhiều chuyện phếch).

Một lần nữa, anh kinh ngạc trước tốc độ của nó, 5 phút, đúng 5 phút nó bước ra khỏi nhà vệ sinh với bộ đồng phục gọn gàn trên người, mặt sạch sẽ, đầu tóc gọn gàn.

- Này vợ, em có đánh răng ko vậy? – cái này ko thể xác nhận được nên anh chàng lên tiếng hỏi.

Nó quay lại phía anh ngồi, môi nhếch lên, đầu lắc lắc tỏ vẻ xem thường.

- Anh thấy Honey làm vệ sinh cá nhân chưa, mất có 3 phút thôi, tôi vậy là nhiều rồi, đùng có hỏi mấy câu vớ vẩn đó.

Thiên Vũ giật mình, anh đâu có hỏi nó là sao nhanh vậy, chỉ là … mà sao nó biết ý anh vậy chứ, bộ …. Nó biết anh nghĩ gì à. Mà Kỳ Khôi làm vệ sinh cá nhân nhanh vậy sao, bình thường anh cũng ko để ý. Anh em nhà này kinh vậy

- Người ta đi nghĩa vụ quân sự cũng ko làm nhanh như vậy đấy. – Anh vẫn cố chống chế, vừa nói vừa lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu.

- Cái nghĩa vụ quân sự đó nói làm gì, tầm thường, anh em tôi phải tham gia nghĩa vụ quân sự cấp cao, anh biết đội quân chống lại người ngoài hành tinh ko? Anh em tôi tham gia khóa đó đó. – nó vừa nói, vừa chăm chú soi gương, mặt tỏ vẻ xem thường cái chuyện mình đang nói. Nhưng nó lại làm cho ai kia bất ngờ.

- Em cũng … tham gia cái khóa luyện đó à. – Thiên Vũ ngập ngùng hỏi, giọng nói có gì đó hơi nghẹn ngào, xót xa. Thấy vậy, nó quay lại nhìn anh, tỏ vẻ khó hiểu, nhưng nó vẫn trả lời.

- Ưm , có chuyện gì sao? – nó nói thật nhẹ nhàng nhưng với ai đó thì như là quả tạ đập vào ngực.

Thiên vũ cùng Kỳ Khôi và hai người bạn còn lại đều là con cháu gốc nhà quý tộc có quan hệ rất thân thiết với nhau, vậy nên từ nhỏ bọn họ đã được lão đại đưa vào khuôn khổ, cả 4 chàng đều là cao thủ của cao thủ, sau cuộc huấn luyện tàn khốc có một không hai của ông. Chính điều đó anh biết rằng cuộc huấn luyện đó kinh khủng thế nào? Vậy mà nó cũng phải tham gia sao? Nhìn thân hình nhỏ nhắn của nó, anh thấy lòng mình quặn lên từng cơn, thật xót xa, cảm thấy bản thân mình thật đáng trách, là anh ko thể bảo vệ được cho nó. Anh bước nhanh tới cạnh nhỏ, ôm chặt nhỏ vào lòng, miệng thì thầm : “ anh xin lỗi, là lỗi của anh, từ giờ anh sẽ ko để em phải khổ nữa, anh sẽ bảo vệ em”. Nó ko hiểu anh đang nói gì, cũng ko hiểu sao anh làm vậy? mà cũng ko hiểu sao tự nhiên thấy lòng ấm áp khi được anh ôm. Từ sâu thẳm trong lòng, nó đã chấp nhận anh rồi, chỉ là … nàng ngu ngốc ko biết thôi.

Cả hai cùng nhau xuống nhà, lão đại và Kỳ Khôi đã ngồi vào bàn ăn. Nó cùng anh ngồi vào bàn. Sau màn chào hỏi quen thuộc, nó bắt đầu ăn. Kỳ Khôi nhìn Thiên Vũ thấy anh là lạ, anh cứ nhìn nó, ánh mắt buồn bã sao quen vậy nhỉ… giống như … ánh mắt của Quang Anh nhìn nó ngày nào, khẽ nhíu mày tự hỏi ko biết nhỏ em mình lại giở trò gì nữa đây, hy vọng nó biết chừng mực, ông đang ở đây mà.

- Ông định ở đây bao lâu ?- nó vừa ăn vừa hỏi mà ko nhìn mặt lão đại. điều này khiến ông ko mấy hài lòng.

Ngồi bên cạnh Thiên Vũ vừa nhìn mặt ông, vừa đá nhẹ vào chân nó thầm nhắc nhở, nhưng con người ngu ngốc kia thì đâu biết, thấy anh đá chân mình thì la toáng lên

- Anh làm gì vậy? sao đá chân tôi – thật hết thước chữa.

Không khí lúc này thật kinh khủng, chỉ có hai từ để diễn tả – nặng nề. Phải nặng nề đến mức ko thở nổi. Hai anh chàng của chúng ta lo lắng nhìn lão đại, còn nó thì vẫn chăm chú ăn, ko để ý. Lão đại nhìn nó, mở niệng nói lời vàng ngọc, nhưng câu nói của ông lại làm cho hai chàng bật ngửa.

- Kỳ Vân, ăn từ từ thôi.

Hai anh ngạc nhiên hết sức trước thái độ của ông, cứ nghĩ ông sẽ tức giận lắm kia. Nhưng ko ngờ ông lại tỏ ra quan tâm nó vậy,chứng tỏ, ông rất thương nó, bình thường chỉ là ông ra oai cho nó sợ mà thôi sao? Hai người ko hẹn mà có cùng suy nghĩ vậy đó, đã vậy còn phân bì rằng ông thật bất công với mình, chả là có lần cả hai lỡ miệng nói một câu ko phải mà ông nổi giận đùng đùng, bắt đấm bao cát nguyên một ngày. Hậu quả là, tay hai ko thể cử động nỗi trong ba ngày. Nhớ lại chuyện đó, hai người ko hẹn mà cùng lạnh người nổi, da gà.

Về phần nó, nghe ông nói vậy, nó hoàn toàn ko ngạc nhiên chút nào, chỉ ngước mặt lên đáp : dạ gọn lỏn. Hai chàng lại ngạc nhiên tập 2 với cây hỏi to đùng: hai ông cháu nhà này thân nhau từ khi nào vậy?


Chiếc BMW đen bóng sang trọng, vừa trờ tới cánh cổng to lớn của ngôi trường quý tộc RoYal, bao nhiêu con mắt ngạc nhiên đổ dồn vào họ. Nó và Thiên Vũ cùng bước xuống xe. Những tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu. Nguyên là buổi tiệc mới tổ chức tối qua nên sáng nay họ chưa biết sự thật, chứ nếu biết gan họ dù to thế nào cũng ko dám làm mấy cái hành động kia. Họ chỉ là ngạc nhiên vì sao nó lại đi cùng Thiên Vũ, ko phải mục tiêu mới của nó là anh chàng hotboy mới chuyển tới sao? Những con mắt ghen ghét của bọn con gái như muốn thiêu đốt nó cháy thành than. Sự phẫn nộ lên tới đỉnh điểm khi mà cả hai cùng phớt lờ bọn họ (có bao giờ để ý đâu mà chả phớt lờ cơ chứ ), lúc đầu chỉ là liếc dọc liếc ngang, bây giờ là chửi xéo chửi ngửa, đúng là một lũ ăn ko ngồi rồi ko có chuyện gì làm nên mới vậy, hết thuốc chữa. Nhưng đó cũng chỉ là gió bụi mà thôi Cơn bão thật sự ập tới khi chàng Thiên Vũ mở miệng cất giọng vàng ngọc :

- Vợ à, em vào lớp trước đi nha, anh ghé qua đây chút.

Một cảnh tượng quen thuộc mà nó được chứng kiến hằng ngày, nửa đám con gái kia đã ngất đi, một nửa còn lại thì khóc như cha mẹ họ vừa qua đời, nó lắc đầu tỏ vẻ khinh thường, ko nói gì quay mặt bước đi, bỏ mặc cái đám người nhố nhăn ở phía sau, bọn người vô tích sự chỉ được cái mê trai là giỏi.

Bước vào lớp, ngay lập tức cơn cuồng phong khác ập tới, nó bị 4 đứa bạn lôi qua ra khảo.

- Con kia, còn lời nào để biện minh ko? – giọng Nguyên Thảo oang oang.

Ba nhỏ còn lại thì đứng vòng tay trước ngục dựa tường chờ thời. Nó cũng biết thân biết phận lắm, đâu dám hó hé, chỉ biết nhe răng khỉ cười hè hè, tay thì vòng trước ngực như mấy đứa trẻ mắc lỗi bị phạt vậy.

- Dạ mấy chị, em biết em sai rồi, mong mấy chị tha lỗi.

- THA LỖI ? – thời đến, 3 đứa phía sau hét lên như sấm, cái lớp nhỏ muốn nổ tung trước cú hét long trời lở đất kia. Nguyên Thảo cười gian tà

- Muốn bọn chị tha lỗi hả cưng? Đâu có dễ – vừa nói, nhỏ vừa đưa tay vỗ vỗ vào má nó. Vừa đúng lúc 4 chàng đi tới cửa, thấy vợ yêu của mình bị kẹp giữa lũ thần chết, nhìn nó thật thảm thương, đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Thiên Vũ hét lên, mặc dù chỉ mới dùng có 1/100 công lực , nhưng cũng làm cho 4 nhỏ kia đứng hình, và cả lớp thì choáng trước câu nói có lực của anh :

- Các người đang làm gì “vợ” tôi vậy hả ?

Từ vợ được anh nhấn mạnh một cách điệu nghệ, anh đang giận? hay chỉ là thừa nước đục thả câu muốn thông báo cho cả trường này biết nó là vợ anh, ko phải là vợ chưa cưới chứ, nó ngước mặt lên, thay vì tỏ vẻ biết ơn anh vì màn cứu nguy cho nó thì nó lại nghiến răng ken két, mắt trợn lên, y như … côn đồ đang nóng máu. Haha anh có thể qua mặc nó sao, âm mưu của anh bị nó nhìn thấu trong vòng 1 giây đâu như mấy nhỏ kia phải mất đống thời gian.

Sau mấy giây lấy lại phong độ. Nhỏ Hạ Vi cũng lên tiếng, vẻ mặt hết sức giễu cợt, tỏ vẻ xem thường lời Thiên Vũ.

- Này định làm anh hùng cứu mỹ

Full | Lùi trang 29 |Tiếp trang 31

*Trang chủ
4/3283