Polly po-cket
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện ngôn tình - Bản báo cáo tình yêu - trang 21

ta viết thành ra như vậy, bồ không muốn báo thù?"

"Cố chấp như vậy để làm gì? Tôi tán thành để Cao Tuấn Thái mất mặt." Bạch Bạc Sĩ cũng cảm thấy cô bị bại não.

"Cho dù cả thế giới đều tưởng rằng mình bỏ rơi Cao Tuấn Thái, nhưng trong lòng mình hiểu rõ, là hắn không cần mình, điều này sẽ không khiến mình vui vẻ hơn. Tranh giành cái mã bề ngoài để làm gì? Thắng được thể diện thì sao?" Gia Lệ ngả người xuống ghế sô pha, hít thở sâu.

"Lãng phí 5 năm ở bên Cao Tuấn Thái, bây giờ còn muốn tốn thêm thời gian để tức hắn à? Không." Gia Lệ ngẩng đầu nhìn bọn họ. "Huống hồ, mình đã chẳng còn tức giận từ lâu rồi, cũng không đau lòng, trên thực tế, gần đây mình cực kỳ vui vẻ." Cô mỉm cười, đó là nụ cười hân hoan từ tận đáy lòng.

Bạch Bạc Sĩ thấy tim đập nhanh, bỗng xúc động muốn hỏi cô —— cô vui vẻ? Cô hạnh phúc? Thật ư? Có phải bởi vì tôi? Có phải bởi vì quãng thời gian qua chúng ta sống chung khiến cô vui vẻ ư?

"Gia Lệ." Tổ Dĩnh ngồi xuống giảng giải với cô. "Bồ có biết bài báo lần trước sẽ mang lại hậu quả gì không? Cao Tuấn Thái miêu tả bồ rất tệ, bồ không thấy lo sau này khó tìm được bạn trai sao?"

"Nếu chỉ vì bài báo kia mà không có ai thèm mình, mình chấp nhận, và cũng chẳng để ý. Song ——" cô nổi cáu nói. "Bọn họ đã viết sai về cỡ ngực của mình, đáng ghét!" Riêng điểm này cô không thể cho qua.

"A!" Tổ Dĩnh bỏ cuộc. "Tốt, xem như bồ lợi hại. Tùy bồ thôi, mình đầu hàng rồi!" Cô bỏ cuộc, xách túi da rời đi.

Bạch Bạc Sĩ nhìn Tiết Tổ Dĩnh rời đi, quả là ngoài dự đoán. "Lợi hại, cô chọc tức cô ấy rồi." Ngoảnh lại, thấy thần sắc cô ảm đạm, chơi đùa với mèo con. Anh lắc đầu bật cười nói: "Chưa từng thấy ai cố chấp như cô."

"Tôi không muốn miễn cưỡng bản thân mình." Gia Lệ nói. Mèo con được cô vuốt ve âu yếm nên ngủ say sưa, phát ra tiếng ngáy khò khò.

"Không biết nên cười cô hay là khen cô phóng khoáng?" Bạch Bạc Sĩ ngồi xuống bên cạnh cô.

Cô im lặng trong chốc lát. "Anh... Anh cũng sẽ oán trách Phó tiểu thư ư? Liệu có thể có một ngày anh quên cô ấy hay không?" Bạch Bạc Sĩ đặt hai tay ra sau gáy, nhìn bóng cây đu đưa theo gió ngoài cửa sổ, đám mây trắng trôi lơ lửng.

Rất lâu rồi không nhớ tới cô ấy, anh thở dài. "Không biết cô ấy sống có tốt không?" Trước đây có một mình, sống trong căn nhà rộng lớn, anh luôn nhớ tới chuyện cũ với Hân Lan. Từ sau khi Gia Lệ đến, anh đã phai nhạt hoài niệm đối với tình xưa, dần dần khiến anh lãng quên mối tình bi thương.

Gia Lệ vuốt ve mèo con. "Rất nhiều người nói, biện pháp tốt nhất để quên đi một người, chính là hãy mau chóng yêu một người khác."

"Ừ, tôi cũng từng nghe qua." Anh ngẫm lại, rồi nói: "Nhưng câu này có mâu thuẫn, đó là không quên được, nên mới không thể yêu ai khác nữa."

Gia Lệ trộm nhìn Bạch Bạc Sĩ, thực ra cô đã không quan tâm Cao Tuấn Thái, bởi vì không quan tâm, cho nên mới chẳng thèm tranh giành thắng thua. Thời gian này cô rất vui vẻ, cô đã quên hết những đau thương, đều là nhờ có chàng trai này bên cạnh. Anh thường hay cáu giận, thỉnh thoảng kêu la gào thét với cô, song Gia Lệ phát hiện, anh thực ra khẩu xà tâm phật, anh còn nấu nướng cho cô ăn, bởi vì anh không đành lòng nên giữ cô ở lại, mặc dù cô có rất nhiều khuyết điểm, anh trách mắng sa sả, nhưng những ngày qua vẫn bao dung cô.

Vô tình, Gia Lệ cảm thấy mình đang từng chút từng chút một thích Bạch Bạc Sĩ, nhưng... Sao có thể? Trong lòng anh còn yêu cô gái kia không? Nghĩ tới đây, sắc mặt Gia Lệ tối sầm lại, cúi đầu không nhìn anh.

Bạch Bạc Sĩ nghĩ nghĩ, rồi nói: "Nhưng thời gian là phương thuốc chữa trị tốt nhất, theo thời gian, có lẽ... Sẽ có thể yêu được người khác." Anh thầm nghĩ, liệu mình còn có thể toàn tâm toàn ý yêu một người khác nữa không? Liệu có thể lần nữa bắt đầu một mối quan hệ khác không? Anh không tự tin, nhưng khi anh đương nghĩ như vậy, gương mặt Xa Gia Lệ chợt hiện lên trong đầu, che khuất vẻ mặt của Hân Lan, bóng dáng Hân Lan mờ nhạt. Chẳng lẽ... Anh đã thích Gia Lệ?

Gia Lệ đổi hướng ngồi, sánh vai cùng anh ngắm nhìn phong cảnh núi rừng bên ngoài cửa sổ.

"Nghe nói, đàn ông vĩnh viễn không quên được người phụ nữ trong lòng mình." Cho nên, cô tự nói với mình, đừng yêu anh, ngàn vạn lần đừng tự chuốc lấy đau lòng.

"Thật vậy sao?" Bạch Bạc Sĩ xúc động nói. "Cô nghe nói được nhiều thật đấy."

"Anh đoán xem, liệu cô ấy có quay trở về không? Nếu cô ấy trở lại, anh có đón nhận cô ấy không?"

Bạch Bạc Sĩ im lặng, quay đầu lại nhìn cô, cô cũng nhìn anh.

"Cô hỏi nhiều thật đấy."

"Đúng, tôi đương nghiên cứu viết đề tài cho bản thảo!"

"Nghiên cứu? Viết về tình yêu còn muốn nghiên cứu á?" Anh mỉm cười.

Ánh mắt cô chớp chớp, hóp miệng nói: "Này, khẩu khí của anh rất khinh miệt nha ~~ "

Anh mỉm cười, tia sáng trong mắt anh khiến tim cô đập dồn dập.

Mèo con chui ra khỏi lòng Gia Lệ, khoảng cách bờ vai của bọn họ gần kề nhau. Cô có thể cảm nhận được hơi thở trên người anh, đó là mùi vị cho người ta cảm giác an tâm.

Anh tán gẫu với cô. "Không phải vậy à, tôi thực sự tò mò a! Cô bình thường hay thu thập tư liệu gì? Nghiên cứu cái gì? Đâu thể suốt ngày viết ký sự nhổ răng hoặc chửi mắng nha sĩ được." Anh châm biếm cô, cô trừng mắt lườm anh, anh cười ha hả.

Cô bắt chước anh gối hai tay ra sau gáy, cũng để chân lên bàn, cô hất cằm lên nói: "Bác sĩ Bạch, anh muốn nghe thật chứ?"

"Đúng vậy."

"Tôi đây, bình thường nghiên cứu, đàn ông phụ nữ tại sao yêu nhau? Tình yêu là cảm giác thế nào, tại sao người ta muốn hôn nhau?"

"Cái đó tôi biết." Bạch Bạc Sĩ cắt ngang lời cô. "Hey, tôi biết tại sao người ta muốn hôn nhau, y học có nghiên cứu."

"Hả?" Quả mới lạ, Gia Lệ hỏi: "Vậy anh nói đi, tại sao người ta muốn hôn nhau?"

"Theo các báo cáo y học, hôn làm cho tim đập dồn dập, cũng có thể phóng thích hoóc-môn, nước bọt và vi sinh trùng."

"Hả?" Gia Lệ hét to. "Vi sinh trùng?"

"Đúng thế, không chỉ vậy, giáo sư người Anh Mc Gonagall còn nói, hôn môi có thể sửa chữa các khuyết tật miệng. Y học chứng minh, môi, miệng, lưỡi là những vị trí mẫn cảm nhất trên cơ thể con người. Trong số các dây thần kinh ảnh hưởng đến chức năng của bộ não, có năm cái liên quan tới hôn môi. Cho nên khi người ta hôn nhau có thể cảm giác được độ ấm, mùi vị, hương vị và sự chuyển động." Bạch Bạc Sĩ nói rõ ràng đâu ra đấy, Xa Gia Lệ càng nghe càng mở to mắt nhìn.

"Gì gì gì? Anh nói về hôn chẳng lãng mạn chút nào cả, cái gì mà thần kinh cái gì mà sửa chữa các khuyết tật miệng, nghe anh nói như vậy còn ai dám hôn nữa?"

Bạch Bạc Sĩ lườm cô một cái. "Please, đó đều là những miêu tả lâm sàng, có căn cứ cả đấy. Cũng có cách nói lãng mạn, muốn nghe không?"

"Muốn muốn muốn."

Bạch Bạc Sĩ hắng giọng, nghiêm mặt nói: "Tác giả Morris mô tả thế này: một nụ hôn nồng nàn, trong mạch máu tuôn trào nham thạch nóng chảy, chứ không phải là máu, hô hấp diễn ra rất ngắn. Khi trao nhau tình yêu tuyệt đẹp, cô sẽ phát ra tiếng rên rỉ, đầu óc trống rỗng, tại sao vậy? Ừm... Bởi vì tất cả các mạch máu trong cơ thể tuôn chảy mãnh liệt, thiếu máu lên não, do đó đầu óc không sao nghĩ ngợi được gì hết."

Lắng nghe anh nói, Gia Lệ thấy vẻ mặt anh nghiêm túc đứng đắn, bắt đầu miên man suy nghĩ, nham thạch nóng chảy? Tiếng rên rỉ? Máu tuôn chảy mãnh liệt? Đầu óc không sao nghĩ ngợi được gì hết? Chăm chú nhìn Bạch Bạc Sĩ nói chuyện, cơ thể cô nóng bừng.

Bạch Bạc Sĩ nhìn cô. "Cô có nghe không đó?" Sao có vẻ mất tập trung?

Gia Lệ hoàn hồn, vội nói: "Có, có nghe mà, anh nói tiếp đi." Nếu, giờ phút này Bạch Bạc Sĩ đè cô xuống, hôn cô cuồng nhiệt... Thảm rồi, sao càng ngày càng nghĩ lung tung? Gia Lệ đỏ mặt.

Bạch Bạc Sĩ tiếp tục nói: "Nếu lúc hôn nhau đôi bên ý hợp tâm đầu, như vậy, mỗi lần hôn môi sẽ có tác dụng như một liều thuốc kích thích. Bộ não nhanh chóng tiết ra hoóc-môn lưỡng tính, huyết áp lên cao, nhịp tim đập đang từ 60 đến 80 lần mỗi phút bỗng vọt lên tới hơn một trăm lần, sự gia tăng lưu lượng máu hội tụ tại các mao mạch dưới da môi, khiến làn môi trở nên mọng đỏ, vô cùng quyến rũ gợi tình."

Quyến rũ gợi tình? "Wow!" Nghe Bạch Bạc Sĩ nghiêm trang nói ra lời này, quả là rất kích thích. Gia Lệ tim đập thình thịch, mắt mở to hết cỡ.

Thấy cô nghe xong trợn mắt há hốc mồm, Bạch Bạc Sĩ cười.

"Gia Lệ, cô có biết tại sao nhân loại muốn hôn nhau không?" Anh dịu dàng hỏi.

"Tại sao?"

Bạch Bạc Sĩ nói: "Y học cho rằng, hôn môi là sự tiến hóa từ hành vi bú tí mẹ. NickFisher thậm chí đã nói, nếu không có kiểu hôn thế này, con người sẽ trở nên đói khát khó nhịn, cảm thấy xung quanh mình không có tình yêu." Tựa như, nhìn đôi môi ửng sắc màu tự nhiên của Gia Lệ, anh thực sự thấy đói khát khó nhịn. Giọng nói Bạch Bạc Sĩ càng lúc càng trầm thấp.

"Do đó, nụ hôn nồng nàn có thể khơi dậy hồi ức ngọt ngào trong lòng mỗi người. Nhà nghiên cứu bệnh truyền nhiễm Julius Weinberg thậm chí cho rằng, nhìn từ quan điểm tiến hóa, đại đa số vi khuẩn trong miệng và trong cổ họng chúng ta đều là loại có ích, hoặc chí ít cũng vô hại. Một nguyên nhân quan trọng giúp chúng ta có thể sinh tồn, có lẽ chính là bởi vì chúng ta trao đổi vi khuẩn cho nhau."

"Trao đổi vi khuẩn? Trao đổi vi khuẩn!" Gia Lệ nghe thế hét lên. "Ngay cả trao đổi vi khuẩn cũng có á?"

Anh cười, bởi vì bộ dáng đáng yêu của cô. "Phải, ông ấy là nhà nghiên cứu bệnh truyền nhiễm. Tôi nói nhiều như vậy, cô nghe có hiểu không?"

Gia Lệ cười nhìn anh, anh nói một đống thuật ngữ chuyên ngành, nhưng khi lọt vào tai cô lại giống như lời ngon tiếng ngọt vô cùng gợi cảm.

"Anh nói về nụ hôn rất thần kỳ, cái gì mà nham thạch nóng chảy, thần kinh, tim đập mỗi phút hơn một trăm lần, còn cả trao đổi vi khuẩn nữa..."

"Phải, nhìn nhận từ quan điểm y khoa, là hết sức thần kỳ." Anh nói, vẻ mặt rất phức tạp.

Ánh mắt Gia Lệ chớp chớp, ánh mắt anh hỗn độn; bọn họ hô hấp dồn dập, mạch máu đẩy nhanh, bầu không khí kỳ lạ bao trùm căn phòng. Bọn họ mơ hồ cảm nhận được, trong tròng mắt của đối phương dần dần nóng bừng, cảm nhận được sức hấp dẫn thần bí ban đầu, một loại hấp dẫn trào dâng mãnh liệt từ đáy lòng bọn họ.

"Thần kỳ như vậy sao?" Giọng nói Gia Lệ khàn khàn. "Những lời anh nói đều là thật chứ?"

"Phải." Đôi mắt Bạch Bạc Sĩ ảm đạm, nhìn cô, khàn giọng nói: "Có muốn thử hay không?"

"Cũng được..." Cô nói.

Anh trầm mặc, nghiêng người lại gần, cô nhắm mắt lại cảm giác được hơi thở của anh, anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi cô. Sau đó, lui người ra sau hỏi cô: "Thế nào?"

Gia Lệ mở mắt ra, ánh mắt lấp lánh. Cô nói: "Nhịp tim chưa tăng tới một trăm, nham thạch nóng chảy chưa nổ tung trong đầu, hơn nữa tôi vẫn có thể nghĩ ngợi."

Một lần nữa, anh tiến lại gần cô, bàn tay to lớn siết chặt cổ tay phải của cô, cúi đầu áp lên môi cô. Đôi môi cô mềm mại tựa như cánh hoa hồng, tim anh loạn nhịp, vuốt ve xương quai hàm của cô, thân mật? Cắn đôi môi cô sau đó tiến sâu vào, thăm dò, quấn quýt lấy cô. Cô than nhẹ trong miệng anh, nụ hôn ngọt ngào này kích thích bọn họ, dục vọng nhất thời như lửa bốc cháy.

Trọng lượng cơ thể anh làm cô ngả xuống ghế sô pha, nụ hôn nóng bỏng kia như có điện giật, cô hơi run sợ, dục vọng trong cơ thể bị đánh thức...

Nụ hôn đó đã vượt ngoài tầm kiểm soát, dục vọng xâm chiếm khắp người

Full | Lùi trang 20 |Tiếp trang 22

*Trang chủ
1/977