Lamborghini Huracán LP 610-4 t
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện ngôn tình - Bản báo cáo tình yêu - trang 18

nho nhỏ thôi, làm gì mà phải phí sức như vậy chứ? Nào là xay hạt, tiếp đó còn phải dùng cốc chia độ, rồi khởi động máy, rồi dùng giấy lọc, và ngồi đợi!"

Sắc mặt Bạch Bạc Sĩ đen sì, chỉ muốn bóp chết cô.

Gia Lệ tuyên bố bỏ cuộc. "Tôi không cần nữa, quá phiền hà, một chuyện cỏn con như vậy sao phải phức tạp hóa lên thế? Tôi đi mua cà phê hòa tan."

Là ai đã khiến chuyện trở nên phức tạp? Khốn kiếp, có mỗi việc pha cà phê mà thôi, khó tới vậy sao?

"Hòa tan? Lạy hồn, uống được á?" Bạch Bạc Sĩ gào lên.

"Tất nhiên, tôi uống 5 năm rồi, vẫn sống sờ sờ đây, chưa chết."

Anh muốn bóp chết cô, cô thật có bản lĩnh khiến anh giận tới nỗi gầm thét.

Anh day day huyệt thái dương, nghiến răng nói: "Tốt thôi, bỏ qua không thảo luận nữa, quan điểm chúng ta bất đồng, cô thích uống mấy thứ cặn bã đó thì cứ việc." Nói thêm nữa anh sẽ hộc máu mất.

"Ha ha ha ~~" Gia Lệ cười. "Anh lại nổi giận à? Anh đang ở phòng khám sao?"

Đúng vậy! Bạch Bạc Sĩ sửng sốt, ngẩng đầu, lúc này mới cảnh giác mọi người đang nghe lén anh nói chuyện điện thoại.

"Khụ khụ!" Gương mặt anh nghiêm nghị, nỗ lực cứu vãn hình tượng chuyên nghiệp sắp bị hủy hoại. "Không nói nữa, nhớ phải ăn cơm, xung quanh đấy không có hiệu ăn, cô phải đi một đoạn đường ngắn, nếu không thì cho đồ ăn trong tủ lạnh vào lò vi sóng."

"Tôi vừa mới dùng rồi."

"Ờ." Anh gật gật đầu. "Có ăn là tốt rồi."

"Nhưng chưa chín, rốt cuộc phải để trong bao lâu? Bên trên không ghi... Hay trước tiên phải giã đông đã?"

"Xa, Gia, Lệ!" Bạch Bạc Sĩ lập tức lại quên mất mình đang ở phòng khám bệnh, anh quát: "Bình thường cô hay ăn gì? Ngay cả lò vi sóng cũng không biết sao?"

"Ăn bánh mì này, mì ăn liền này, bánh quy này, bánh mì nướng này, nhiều lắm nhiều lắm, anh còn muốn nghe tôi kể tiếp không? Đúng rồi, tại sao bánh mì nướng nhà anh lại để trong ngăn đá tủ lạnh? Cứng thế ăn sao nổi? Bánh mì nướng phải giã đông anh không biết sao?" Cô lên mặt dạy anh.

Bạch Bạc Sĩ nổi gân xanh lên. "Bởi vì... Đông lạnh sẽ ngăn việc nước không bốc hơi, mới giữ được độ tươi ngon..." Thượng đế ơi, anh chẳng qua chỉ muốn hỏi cô ăn cơm chưa, kết quả tốn mất bao thời gian, oa oa! Anh cúi đầu xem đồng hồ đeo tay, quyết định lập tức cúp máy, nhưng truyền đến giọng nói biếng nhác của cô —— "Anh ăn bữa trưa chưa? Vừa mới xem tin tức, chập tối sẽ có mưa giông sấm chớp, ở phòng khám có ô không?"

Bạch Bạc Sĩ ngạc nhiên. "Ách... Có, có ô."

"Anh phải làm đến mấy giờ thế?"

"Mười giờ tối."

"Há? Muộn thế ư? Thật tội nghiệp. Gần đây hay nghe nói có kẻ xấu chuyên môn cướp giật phòng khám, anh phải cẩn thận, nếu phát hiện có người đội mũ bảo hiếm, đeo khẩu trang xông tới, lập tức báo cảnh sát."

"Phòng khám của tôi có bảo vệ." Cô đang lo lắng cho anh sao? Phó Hân Lan rất ít khi quan tâm tới những chuyện như thế này, Bạch Bạc Sĩ có chút không quen. "Thế nhé, tôi phải làm việc rồi." Trò chuyện quá lâu. Hầu hết toàn nói về việc nhà, haizzz.

"Ừ." Cô nói.

"..." Bạch Bạc Sĩ chờ cô cúp máy, nhưng không thấy cô có động tĩnh gì, anh đành phải mở lời trước. "Bye!"

"Bye~~" cô cũng chờ anh cúp máy.

"..." Bạch Bạc Sĩ lại đợi vài giây. "Này, cô cúp máy đi?"

"Anh không dập máy trước à!" Cô tức giận, cạch một tiếng!

Bạc Sĩ cười, cô thật thú vị.

Khuôn mặt các trợ lý tối sầm, bác sĩ Bạch lạ thật đó, anh ta đang nói chuyện điện thoại với ai? Nội dung chẳng có gì hết.

Ông lão kia ngủ gà ngủ gật, bác sĩ trò chuyện lâu quá, ông thiếp đi lúc nào không hay.

Bạch Bạc Sĩ gác điện thoại xuống, ngẩng đầu. Há! Kinh hãi khi thấy mọi người cứ nhìn anh với vẻ kỳ lạ, anh lúng túng, giải thích qua quýt. "Uhm, xin lỗi, vừa có một cuộc điện thoại vô cùng quan trọng."

Vô cùng quan trọng? Các trợ lý lác mắt nhìn nhau. Không giống nha ~~

Mới qua có vài ngày, Bạch Bạc Sĩ sắp không nhận ra bản thân mình là ai.

Anh không thể tin được mình có thể chịu được vô số tật xấu của Xa Gia Lệ, hơn nữa bất tri bất giác, còn... trở thành đồng lõa. Nhà anh rất rộng, hiện giờ có thêm Xa Gia Lệ, còn chứa cả một con mèo. Anh rất nhanh đã phát hiện ra, Xa Gia Lệ này là điển hình cho mẫu người khờ khạo với việc nhà, thật không ngoài dự liệu, anh sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đáng xấu hổ hơn chính là —— cô rất lười.

Xung quanh nhà anh chẳng có hiệu ăn nào, cô đại tiểu thư này có lẽ do lười ngại đi đường xa, nên sẽ không ăn uống gì, không ăn uống gì? Vậy... Cô ta muốn làm thần tiên sao?

Mỗi khi đêm khuya Bạch Bạc Sĩ về nhà, cô đói bụng tới mức toàn thân uể oải, mềm nhũn oặt người ra trên ghế sô pha. Gia Lệ từng thử nhờ Bạch Bạc Sĩ, tiện đường về nhà thì mua giúp cô bánh quy bánh mì mì ăn liền, lại bị anh than vãn ~~ một tiếng, nhẫn tâm cự tuyệt. Anh nói những thứ đó không có chất dinh dưỡng, khuyên cô chạy bộ thêm vài bước đi ăn chút đồ ấm nóng, tản bộ có lợi cho tinh thần khỏe mạnh, ăn đồ tươi sống sẽ giúp thân thể khỏe mạnh, kết quả —— đại tiểu thư dứt khoát không ăn, wow ~~ hoàn toàn bỏ ngoài tai!

Mới tới hai ngày, Xa Gia Lệ đã sụt mất 2kg. Từ đó suy ra, cô sẽ chết ở nhà anh, hóa thành một xác ướp...

Vừa liên tưởng tới đó, khuôn mặt Bạch Bạc Sĩ đen sạm, hối hận vì đã chứa chấp cô, trong đầu thoáng nghĩ đến câu "Nhân thiện bị nhân khi [Người lương thiện thường bị ức hiếp">"! Từ ngày thứ ba trở đi, Bạch Bạc Sĩ bắt đầu nghỉ khám bệnh sớm hơn thường lệ vào lúc bốn giờ rưỡi chiều, đánh xe về nhà.

Anh dùng hết tốc lực làm ba món mặn một món canh, sau đó cùng ăn cơm với cô đại tiểu thư, dùng xong bữa tối anh lại quay về phòng khám bệnh. Anh không ngại nấu cơm làm đồ ăn, dù sao anh cũng có thể ăn, thế nhưng, Bạch Bạc Sĩ cảm thấy cần thiết phải uốn nắn thói xấu của cô, truyền thụ cho cô khái niệm về sức khỏe.

Vì thế, trong thời khắc chí mạng, anh quên mất cô thuộc dạng người đoảng việc nhà bậc nhất, thế mà còn thốt ra cái ý nghĩ viển vông với cô: "Cô còn ăn uống như vậy sẽ bị suy dinh dưỡng, cô nên học nấu vài món đơn giản, chi bằng cuối tuần này tôi dạy cô, thực ra nấu ăn đơn giản lắm, ít nhiều cô cũng nên học một chút chứ?" Nếu không sau này đến lúc cô trở về nhà, không có anh nấu cơm, cô sẽ ra sao? Lại muốn ăn uống qua loa ư?

"Đúng, tôi cũng cảm thấy nên học nấu đôi chút." Xa Gia Lệ rất cảm động, luôn để người ta cười nhạo vì không biết làm việc nhà lẫn không biết nấu ăn, cũng thật là phiền toái.

Cho nên —— cuối tuần, lúc hoàng hôn, Bạch Bạc Sĩ trở thành "Thầy giáo Bạch Bồi Mai" 0, đeo chiếc tạp dề màu xanh sẫm lên người, đích thân giảng dạy.

"Dưa chuột, tôm khô..."

"Đây, có ngay ~~" Xa Gia Lệ đứng bên cạnh mò mẫm linh tinh, cô cầm trái "Dưa chuột" trong góc xó xỉnh lên đưa cho anh.

"Tiểu... Tiểu thư..." Gương mặt lại tối sầm lần nữa. "Đây là khổ qua."

"Ồ, nhìn lầm." Gia Lệ thu lại khổ qua, khom người nhặt lấy dưa chuột, bỗng nhiên hô to một tiếng —— "Hừ! Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè!" Cô quẳng dưa chuột cho Bạch Bạc Sĩ.

Bùm! Dưa chuột rớt xuống đất, lăn hai vòng.

"..." Một hồi trầm lặng.

Vẻ mặt Bạch Bạc Sĩ nghiêm nghị, nhìn cô, hỏi: "Tại sao lại quăng nó?" Muốn hầu quyền à? Khóe mắt anh giật giật.

"Ai nha ~~" Gia Lệ ảo não, nhặt dưa chuột lên đưa cho Bạch Bạc Sĩ. "Cứ nghĩ anh đỡ được, thật không ăn ý. Tôi vừa mới hát ca khúc Hot nhất hiện nay đó, "Côn nhị khúc" của Châu Kiệt Luân, anh nghe qua chưa? Anh phải theo kịp thời đại chứ ~~" cô rên tiếp "Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè! Mau sử dụng dao làm bếp thật lớn, hừ hừ đỡ nè!" vừa giúp chuẩn bị dụng cụ cắt gọt.

Bạch Bạc Sĩ nhìn quả dưa chuột móp méo kia, cố gắng kiềm chế nổi nóng. Anh lườm cô, cô đang bận bịu rửa cái thớt gỗ, giặt khăn lau, chuẩn bị nồi niêu bát đũa, vóc người cô nhỏ bé, đi tới đi lui cứ hát ngâm nga, Bạch Bạc Sĩ nghĩ, kiếp trước cô nhất định là con khỉ.

Anh trừng mắt với cô, lạnh lùng nói: "Cô nghiêm túc chút đi, tuy chỉ là nấu ăn, cũng cần nghiêm chỉnh. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải chuyên tâm, ngay cả việc học cũng vậy, không thể cứ hi hi ha ha, thái độ của cô là sao hả?" Thầy giáo Bạch giảng giải.

"Dạ!" Gia Lệ đứng nghiêm, cúi mình vái chào anh, ngay sau đó thực hiện động tác "Xin mời". "Đồ nghề đã chuẩn bị xong, mời ngài bắt đầu, học trò sẽ học hành nghiêm chỉnh, ba năm sau nhớ giúp tôi ghi danh Phó Bồi Mai đấy 0." Haizzz, nghiêm túc như vầy nè!


0 Phó Bồi Mai là đầu bếp nổi tiếng người Đài Loan, Gia Lệ cố ý nhại tên Bạch Bạc Sĩ thành Bạch Bồi Mai

Anh chẳng hơi đâu muốn tán dóc với cô. Bạch Bạc Sĩ cầm quả dưa chuột, lấy dao làm bếp.

"Bây giờ tôi hướng dẫn cô xào dưa chuột, cô nhìn các bước trình tự nhé." Trước tiên anh gọt vỏ, sau đó bổ đôi, nạo hết ruột. "Có người sẽ để cả ruột xào, nhưng tôi quen bỏ đi." Anh gom ruột và vỏ dưa chuột lại, bỏ vào bồn chứa thức ăn thừa, đưa cho Gia Lệ. "Những thứ này không cần, vứt đi."

"Dạ." Gia Lệ nhanh nhẹn đón lấy, mở cửa sổ ra, ném ra ngoài, bụp!

"Cô, cô làm gì đó?" Bạch Bạc Sĩ kinh hãi, trừng mắt nhìn cánh cửa sổ kia.

"Chẳng phải kêu tôi vứt đi sao?"

Anh bỗng gầm lên với cô: "Cô, mắt cô mù hả? Thùng rác ở ngay bên cạnh, sao lại ném ra ngoài cửa sổ?"

"Anh nhìn bên ngoài đi." Gia Lệ nhón chân nhoài người tới trước cửa sổ vẫy tay với anh. "Lại đây nhìn." Bạch Bạc Sĩ đi tới, cô chỉ vào phía dưới rồi hỏi anh. "Thấy chưa?"

"Rồi, thấy cô vứt bừa vứt bãi." Mẹ nó, anh phát hỏa. Cô coi phía ngoài nhà anh là cái hố rác sao? Thuận tiện như vậy sao?

Gia Lệ chỉ xuống dưới giải thích. "Anh nhìn nè, bên ngoài chính là vườn hoa nhà anh, song chẳng có lấy một cây hoa nào nở cả, phía trên đều khô khốc, còn nứt nẻ nữa, không có phân bón đó!"

"Cho nên cô mới quăng rác thải, xuống, đó?" Anh nghiến răng hỏi.

Cô ngẩng mặt lên nghiêm trang trả lời. "Không phải rác thải, đồ ăn thừa có chứa phân bón hữu cơ, anh là bác sĩ, khỏi cần để tôi giải thích với anh phân bón hữu cơ là gì chứ?"

Phịch! Bạch Bạc Sĩ cố sức đóng cửa sổ, quay đầu nói với cô: "Tôi đương nhiên biết, tôi còn biết ném thức ăn thừa xuống đó sẽ sinh sôi muỗi, còn biết gần đây bệnh sốt xuất huyết đương lưu hành, nếu cô để tôi phát hiện quăng đồ thừa lần nữa, tôi sẽ chôn cô xuống đó, tôi thấy cô mới là "Phân bón hữu cơ" tuyệt nhất!"

Á, á á! Gia Lệ lui từng bước. Thật hung ác! Bạch Bạc Sĩ trừng mắt, tay cầm dao làm bếp, cho dù cô có ba cái lá gan cũng không dám lỗ mãng.

"Được, được. Tôi biết rồi, tiếp tục đi! Thầy giáo Bạch, phải xào dưa chuột thế nào?" Mau mau nói sang chuyện khác.

Anh thở dài một tiếng, ra lệnh. "Trước tiên cô bóc tỏi đi, thái ớt thành từng miếng nhỏ, rửa sạch tôm khô." Kiên nhẫn, nhất định phải kiên nhẫn. Bạch Bạc Sĩ tự nói với mình, mặc dù cô rất ngốc, nhưng giả sử có thể dạy dỗ cô, thành quả tất nhiên sẽ gấp bội. Có phải thế không? Phải vậy không?

5 phút trôi qua, Xa Gia Lệ thật biết điều thật nghiêm chỉnh, Bạch Bạc Sĩ rất nghiêm túc rất kiên nhẫn.

15 phút trôi qua, Xa Gia Lệ vẫn rất nghiêm túc rất chuyên tâm, Bạch Bạc Sĩ thật kinh sợ thật đau lòng.

Rốt cuộc không chịu đựng nổi, anh hỏi: "Cô đang làm gì thế?"

"Bóc vỏ tỏi, chẳng phải anh bảo tôi thế à." Cô cầm củ tỏi, rất nghiêm túc rất cẩn

Full | Lùi trang 17 |Tiếp trang 19

*Trang chủ
1/974