cô đã suy nghĩ suốt một đêm, lại thêm từ sáng đến giờ, rốt cuộc đã hiểu ra tại sao nụ cười của Chân Lãng lại có vẻ kỳ lạ và xấu xa như thế. Hắn ta rõ ràng là đang chế giễu cô không có ai thèm lấy.
“Thanh Thanh, tớ quyết định rồi.” Giả Thược nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh mặt trời, bức áp phích bên ngoài có thể nhìn xuyên qua, bên dưới bờ vai trắng ngần kia, bộ ngực của cô không ngừng lay động theo làn gió. “Tớ phải đi nâng ngực!”
“Ối!” Phương Thanh Quỳ đang ngồi trên bàn, nghe thấy thế thì giật nảy mình, không cẩn thận ngã phịch xuống đất, đầu gối va mạnh vào chiếc ghế mà Giả Thược đang ngồi, cô nhìn cô bạn tốt bằng ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ: “Cậu… cậu điên rồi sao?”
“Thanh Thanh, mỗi người đều cố chấp đối với một số chuyện cá biệt.” Giả Thược nói bằng giọng kiên định, trong ánh mắt thoáng qua nét thù hận. “Gã đó luôn chế giễu là ngực tớ phẳng lì, tớ phải chứng minh cho hắn thấy, tớ sẽ không phẳng cả đời đâu!”
Phương Thanh Quỳ hơi hé miệng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Giả Thược, cô lại nuốt những lời định nói vào trong.
Tuy bốn câu hỏi trước đó Giả Thược đều trả lời hoàn toàn trái ngược với đáp án, nhưng cô vẫn con câu hỏi thứ năm, đó là: “Có bao giờ cậu đặc biệt để tâm, thậm chí là để tâm đến mức độ quá khích, đối với một câu nói tình cờ của anh ta không?”
Và giờ cô nghĩ, cô không cần phải hỏi câu đó nữa rồi.
Hơn nữa, Phương Thanh Quỳ còn phát hiện, người điên không phải chỉ có một mình Giả Thược, anh chàng Chân Lãng xưa nay luôn công tư phân minh, làm việc gì cũng hết sức bình tĩnh và tỉnh táo kia không ngờ cũng xuất hiện trong tiệm chụp hình của cô vào lúc này.
Phương Thanh Quỳ đưa tay dụi mắt, xác định là mình không nhìn nhầm, anh chàng đẹp trai, cao ráo kia chính là Chân Lãng. Rồi cô lại dụi mắt lần nữa, nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, lúc này đúng là mười giờ mười phút, không sai, giờ này đáng lẽ Chân Lãng phải ở bệnh viện mới đúng.
Phương Thanh Quỳ không khỏi ngẩn người, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường, nở nụ cười tươi nói: “Anh Lãng đến đây sớm như vậy, chẳng lẽ bệnh viện sắp phá sản rồi hay sao?”
Ánh mắt Chân Lãng nhìn thoáng qua một chút, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của cô nàng điển trai kia. Còn Giả Thược thì chạy nhanh tới, ngẩng lên hằm hè nhìn anh: “Anh đừng cho rằng tôi không biết anh đang nghĩ gì nhé, tôi sẽ không cho anh cơ hội chế giễu tôi đâu!”
Không đợi Chân Lãng kịp nói gì, cô đã đưa tay gạt nhẹ mái tóc của mình một chút, che đi vết bầm tím trên trán, sau đó nghênh ngang bước ra ngoài cửa.
Phương Thanh Quỳ dõi mắt nhìn theo bóng lưng cô bạn tốt. Sau khi Giả Thược đã rời đi hẳn, cô liền quay sang cười tươi, nói với Chân Lãng: “Anh Lãng có hứng thú bàn chút chuyện làm ăn không?”
***
Tại một nơi khác, Giả Thược của chúng ta lúc này chỉ tập trung vào một chuyện, đó là bỏ ra một ngày để thu thập các loại tài liệu, cuối cùng thì lựa chọn một bệnh viện thẩm mỹ được nhiều người khen ngợi nhất, có kỹ thuật nổi trội nhất, sau đó lon ton tìm tới. Cô muốn… nâng ngực!
“Xin hỏi chị muốn tìm hiểu về phương diện nào vậy?” Cô lễ tân ngoài cửa nở nụ cười hoà nhã, thái độ phục vụ quả thực là hoàn toàn khác so với bệnh viện công lập trong ấn tượng của Giả Thược.
“Tôi…” Giả Thược ngây ra, không kìm được cúi đầu nhìn xuống ngực mình. Cô lễ tân lập tực hiểu ý liền giới thiệu: “Kỹ thuật nâng ngực ở chỗ chúng tôi có thể nói là đứng đầu toàn quốc, chị cứ thử tham khảo một chút, nếu cảm thấy lo lắng thì có thể không làm.”
Giả Thược gật đầu một cách cứng nhắc, cứ như là một bác nhà quê lên tỉnh, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới lạ, bên tai là thứ âm thanh ma quái như có khả năng tẩy não.
“Chỗ chúng tôi có kỹ thuật tiên tiến nhất toàn quốc, đảm bảo sẽ không để lại sẹo, còn có thể dựa theo yêu cầu của chị mà tạo ra các hình dạng khác nhau, chẳng hạn như hình giọt nước, hình trái lê, hình đài sen. Ngoài ra, chị cũng có thể tự lựa chọn kích thước, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến việc cho con bú sau khi kết hôn. Còn nữa…” Nụ cười gần như hoàn mỹ của cô lễ tân khiến người ta không cách nào từ chối được. “Tất cả những phần cơ thể giả cũng đều do chị tự lựa chọn, thậm chí chị còn có thể đặt hàng từ nước ngoài, chúng đều có mã số chứng nhận quốc tế, chị có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.”
Oh, her Lady Gaga!
Giả Thược trở nên choáng váng, thế này có tính là cô sắp có đôi gò bồng đảo có chứng nhận quốc tế không nhỉ?
Cô lễ tân tươi cười nhìn cô: “Chị có muốn nghe bác sĩ tư vấn một chút không? Việc tư vấn này chúng tôi không thu phí. Nếu không cảm thấy hài lòng, chị có thể lựa chọn không phẫu thuật.”
Nhìn vô số cô gái từ màn hình phẳng biến thành đồi núi trập trùng trên bức tranh quảng cáo, trong đầu Giả Thược bất giác tưởng tượng ra khung cảnh mình mang bộ ngực đồ sộ đi tới trước mặt Chân Lãng mà khoe khoang, không kìm được khẽ gật đầu một cái.
“Vậy chị có muốn tự lựa chọn bác sĩ hay để chúng tôi chọn giúp chị?” Trong giọng ngọt ngào đó dường như tràn đầy sự mê hoặc. “Nếu tự lựa chọn, chị có thể lựa chọn bác sĩ tốt nhất của chúng tôi, có điều việc làm phẫu thuật thì phải chờ một thời gian mới có thể thực hiện.”
“Lựa chọn bác sĩ tốt nhất ư?” Giả Thược ngẫm nghĩ một chút. “Vậy bây giờ vị bác sĩ tốt nhất đó có thời gian kiểm tra và tư vấn cho tôi không?”
“Chị đợi một chút!” Cô lễ tân quay lại bàn làm việc của mình, mở cuốn sổ đăng ký ra xem, một lát sau ngẩng đầu nói: “Chị thật may mắn, cuộc phẫu thuật sáng nay của vị bác sĩ tốt nhất của chúng tôi phải dời ngày, anh ấy vừa khéo có thể kiểm tra cho chị. Gian phòng đầu tiên bên tay trái ở tầng hai chính là phòng của anh ấy, chị có cần tôi đưa đến đó không?”
Giả Thược khẽ khoát tay, nhẹ nhàng cất bước đi lên tầng hai, ngó qua căn phòng đầu tiên bên tay trái, cô nhìn thấy tấm bảng tên ngoài cửa có đề ba chữ: Lâm Tử Thần.
Không kịp moi móc lại ký ức xem mình đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu và bao giờ, Giả Thược đã nhẹ nhàng bước vào trong căn phòng kia.
Điểm tốt của bệnh viện tư nhân là phục vụ chu đáo, thiết kế đẹp mắt, ngay đến phòng làm việc của bác sĩ cũng hết sức trang nhã, bức tường màu xanh nhạt không hề đem lại áp lực tâm lý như màu trắng thường thấy ở bệnh viện công, còn cánh cửa thì mở rộng, rèm cửa khẽ đung đưa theo từng làn gió ấm áp.
Vị bác sĩ đó lúc này đang quay mặt ra phía ngoài cửa sổ mà ngắm cảnh, ánh nắng chiếu xuống mặt bàn, làm ánh lên một mảng màu vàng kim rực rỡ.
“Xin chào…” Giả Thược quả thực không ngờ nổi phòng làm việc của bác sĩ lại có thể như thế này. Trong trí nhớ của cô, các bác sĩ đều phải cúi đầu, cặm cụi viết lách, trước mặt là một tập sổ khám bệnh bừa bộn, ngoài ra còn có đám người không ngừng ra ra vào vào, hết sức ồn ào và náo nhiệt.
Sao trông người này lại có vẻ thảnh thơi thế nhỉ?
Người ngồi sau chiếc bàn khẽ xoay ghế lại, ánh nắng màu vàng chiếu vào lưng anh ta, khiến chiếc áo bác sĩ màu trắng gần như trong suốt.
Mọi người đều nói bác sĩ là thiên sứ, một lúc nào đó Giả Thược cũng tán đồng với câu nói này. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt cùng với nụ cười tươi rạng rỡ của vị bác sĩ kia, cô cảm thấy phía sau chiếc áo bác sĩ màu trắng của anh ta dường như đang mọc ra môt đôi cánh dơi màu đen cực lớn.
Thiên sứ?
Thiên sứ cái khỉ gió gì chứ!
Giả Thược mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười của vị bác sĩ kia, ngón tay chỉ về phía trước, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Sao anh lại ở đây?”
Ác mộng là gì, đó là thứ chỉ xuất hiện trong giấc mộng.
Oan hồn là gì, đó là thứ chỉ thò đầu ra vào lúc nửa đêm.
Đối với cô, người trước mắt này quả thực còn đáng sợ hơn ác mộng, còn đáng ghét hơn oan hồn, lúc ban ngày ban mặt khi cô không ngủ mà hắn cũng xuất hiện trước mặt cô.
Trời ơi, xin hãy cho một tia sét xuống đây đánh chết… cái gã trước mặt cô đi.
Đáp lại cô là một tiếng cười trong trẻo cùng với câu trả lời hết sức nhẹ nhàng: “Làm việc bán thời gian.”
Làm việc bán thời gian?
“Nhưng…” Cô nói lắp ba lắp bắp, suýt cắn phải lưỡi mình. “Tấm bảng tên ngoài cửa viết là Lâm Tử Thần.”
“Vậy à?” Người ngồi trên ghế thản nhiên nói. “Có thể là y tá bận quá, quên chưa thay bảng tên.”
Cô nguyền rủa cô nàng y tá kia. Nếu không vì cô ta, dựa vào sự nhạy cảm của cô, chỉ cần trong tầm mắt xuất hiện chữ Chân Lãng hoặc chữ Lãng, cô nhất định sẽ dừng lại, ngó nghiêng quan sát tình hình, tuyệt đối không bao giờ bước qua cái cánh cửa đáng ghét này.
Lâm Tử Thần, cô rốt cuộc đã nhớ ra chủ nhân của cái tên này là ai, chính là gã bạn thân thiết nhất của Chân Lãng, cũng là kẻ xui xẻo từng bị cô cho chổng vó một lần.
“Bệnh viện thẩm mỹ La Thị này do thầy hướng dẫn tôi mở.” Chân Lãng dường như biết cô đang nghĩ gì, ngón tay khẽ gõ lên cuốn sách có in hình quảng cáo về bệnh viện.
Hôm nay Ngũ Hoàng nhập trung cung, mọi việc đều không thuận lợi.[2">
[2"> Theo thuật phong thuỷ của Trung Quốc, Ngũ hoàng nhập trung cung là vào ngày mùng Năm, Mười bốn và Hai mươi ba trong tháng, đều là ngày kỵ.
Trong đầu Giả Thược thoáng qua câu nói này, cô lùi nhanh ra phía cửa.
“Cô đến đây làm gì vậy?” Giọng nói của Chân Lãng nhanh hơn bước chân của cô một chút, khi cô chỉ còn cách cửa chừng ba bước chân, Chân Lãng đã nhẹ nhàng nói tiếp: “Nơi này là bệnh viện thẩm mỹ, còn tôi là…”
“Đi tìm nhà vệ sinh!” Giả Thược chẳng buồn nghĩ ngợi, trả lời ngay, rồi lập tức co chân chạy ra ngoài. Nhưng cô vừa mới bước được một chân ra cửa, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người màu xanh lam.
Chính là cô lễ tân xinh đẹp hồi nãy. Giả Thược phản ứng cực nhanh, lập tức dừng chân, nhảy qua bên cạnh, vừa khéo tránh được một cuộc tiếp xúc thân mật giữa hai người.
“A…” Cô lễ tân giật mình kêu lên một tiếng, chợt nhìn rõ khuôn mặt Giả Thược, vội vã nói: “Chào chị, vừa rồi chị quên chưa đăng ký và lấy sổ y bạ, tôi đã giúp chị đăng ký bác sĩ Chân làm bác sĩ chỉ định rồi.”
Cô lặng lẽ đón lấy cuốn sổ y bạ, trong lòng tin chắc rằng với giọng nói của cô lễ tân này, cái gã ở trong kia đã nghe rõ mồn một rồi, huống chi thần kinh nhạy cảm của cô còn cảm nhận được có hai luồng vật chất vô hình đang chiếu thẳng vào lưng cô.
“Đã đến chỗ tôi rồi, tại sao còn phải đi?” Giọng nói đó rất nhẹ nhàng, nhưng trong sự nhẹ nhàng còn mang theo sức mạnh khiến người ta không thể từ chối: “Chẳng lẽ cô nghi ngờ trình độ của tôi?”
Về trình độ của anh thì tôi không nghi ngờ gì, nhưng tôi nghi ngờ nhân phẩm của anh, vậy đã được chưa hả?
Chân Lãng đang làm gì ở đây, và cô đến đây làm gì, hai người bọn họ đều rõ, dù cô có bỏ đi thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Giả Thược xoay nguời một cách cứng nhắc, mang theo nét mặt đau thương và căm phẫn, buớc trở vào phòng.
Vừa vào cửa, cô liền nhìn thấy Chân Lãng đang đóng cửa sổ lại, đồng thời ngoảnh đầu lại bảo cô: “Khoá cửa lại đi!”
Có lẽ việc mỗi ngày khi cô vào nhà hắn đều nói ra câu