Disneyland 1972 Love the old s
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Oan gia tương phùng - trang 17

chẻo vừa bỏ vào miệng bay thẳng ra ngoài, Giả Thược sửng sốt ngoảnh mặt qua: “Sao anh biết?”

“Nhìn vẻ mặt cô, tôi đoán thế.”

Giả Thược ngây người, trong đầu chợt thoáng qua một câu kinh điển: Trên thế gian này người hiểu bạn nhất chính là kẻ thù của bạn.

***

“Mau nói đi, chuyện hôm qua thế nào rồi?” Phương Thanh Quỳ chống tay lên bàn, hai mắt lấp lánh những tia tò mò vô hạn, bám riết lấy cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống ở phía bên kia.

“Hôm qua á?” Giả Thược đang phồng má trợn mắt nhai mỳ, giọng nói cũng trở nên không được rõ ràng cho lắm: “Hôm qua cái gì cơ?”

Chỉ tay về phía quán cà phê cách đó không xa, Phương Thanh Quỳ nháy nháy mắt, ý bảo chính là “chuyện mà chỉ có cậu biết, tớ biết đó.”

Giả Thược còn chưa ăn no, trí nhớ cũng không được tốt lắm, đờ đẫn hỏi ngược lại: “Cái gì cơ?”

Phương Thanh Quỳ rốt cuộc đến mức không nhịn nổi nữa, trợn trừng mắt: “Hôm qua, sau khi cậu tới đó, đã xảy ra chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện gì à?” Giả Thược miệng đang nhai mỳ, trong đầu chỉ nhớ được những miếng bánh chẻo của cửa hàng đó. “Hôm qua trong bánh chẻo nhân tôm của bọn họ cho rau cải, không phải rau thơm.”

“Ai hỏi cậu chuyện bánh chẻo hả?”

Giả Thược vét nốt những sợi mỳ cuối cùng trong bát, đưa tay sờ cái bụng lúc này đã lưng lửng: “À, cơm hấp hải sản của bọn hôm nay cũng không tệ!”

Quả thật không tệ, làm cô ăn xong một suất mà vẫn còn thấy hơi đói.

Rồi da mặt cô bị hai ngón tay thon véo chặt, kéo mạnh ra ngoài, chỉ nghe thấy Phương Thanh Quỳ giận dữ quát lên: “Cậu đang đùa với tớ đấy hả? Tớ hỏi cậu việc xem mặt hôm qua thế nào rồi? Gã đó có ổn không?”

Giả Thược nhìn chiếc bát giấy đã bị vét sạch sẽ thòm thèm, rồi vứt vào thùng rác, vỗ vỗ bụng, trả lời cực kỳ ngắn gọn: “Không nhớ nữa rồi.”

“Không nhớ nữa?” Giọng của Phương Thanh Quỳ lập tức cao hẳn lên. “Thế cậu nhớ được cái gì?”

“À…” Giả Thược cố gắng nhớ lại. “Món bò bít tết hôm qua hình như cũng rất tuyệt.”

Đáng tiếc, đã bị cái gã Chân Lãng đó ăn hết mất rồi.

Là bạn tốt với nhau bao năm nay, nhìn phản ứng của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ dễ dàng đoán được cô nàng này vẫn chưa ăn no.

Cô chậm rãi cất bước rời đi, không lâu sau liền cầm theo một chiếc bát giấy trở về, đưa qua đưa lại trước Giả Thược. “Nào, Giả Thược ngoan, mau nhớ lại đi, người hôm qua trông thế nào?”

Miếng đậu phụ non trắng mềm, béo ngậy trong bát lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược. Cặp mắt cô nàng không ngừng đưa qua đưa lại theo nhịp chuyển động của chiếc bát: “Người hôm qua nói là tôi không có việc làm cũng không sao, hắn sẽ nuôi tôi.”

“Oa!” Phương Thanh Quỳ lập tức trầm trồ kêu lên: “Gặp được kẻ có tiền rồi hả?”

Trong mắt Giả Thược lúc này chỉ có dáng vẻ hấp dẫn của miếng đậu phụ non đang rung rinh theo nhịp đung đưa của chiếc bát, đờ đẫn trả lời theo bản năng: “Mỗi tháng hắn cho tớ hai trăm đồng, bảo tớ tiêu tiết kiệm một chút.”

“Phì!” Phương Thanh Quỳ không nhịn được, bật thốt: “Hai trăm á?”

“Ừ, hai trăm.” Nhân lúc Phương Thanh Quỳ ngẩn ra, Giả Thược giật ngay lấy chiếc bát, xúc một miếng thật to, vui vẻ nheo mắt lại: “Thật là thơm!”

Phương Thanh Quỳ lại trừng mắt nhìn cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống kia: “Kẻ keo kiệt như thế mà cũng chịu mời cậu ăn bánh chẻo nhân tôm và cơm hấp hải sản sao? Không phải là cậu thanh toán đấy chứ?”

“Không!” Giả Thược đờ đẫn ngẩng đầu, rồi đột nhiên cười vui vẻ: “Mấy món đó đều là đồ ăn đêm của Chân Lãng, bị tớ cướp được, đêm qua hắn phải chịu đói.”

“Hửm?” Cặp mắt của Phương Thanh Quỳ bỗng sáng rực: “Hôm qua Chân Lãng phản ứng thế nào?”

“Hừ!” Giả Thược trợn tròn mắt. “Hắn biết tớ phải kiềm chế bản thân, không ngờ lại ăn bò bít tết ở chỗ mà tớ có thể nhìn thấy được, đồ tiểu nhân!”

“Sau đó thì sao?” Phương Thanh Quỳ bắt đầu hiểu ra căn nguyên sự việc: “Có phải sau đó cậu chỉ chịu quan tâm đến bò bít tết, cơm hấp hải sản, bánh chẻo nhân tôm của người ta, rồi quên luôn cả việc xem mặt không?”

Giả Thược trề môi, không chịu thừa nhận chân tướng đã bị cô bạn tốt vạch trần.

Phương Thanh Quỳ đưa tay lên day trán, không kìm được thở dài: “Cậu đúng là cái đồ đầu đất ngốc nghếch, chẳng lẽ cậu không biết Chân Lãng đã giở trò gì sao?”

“Hắn đã giở trò gì?” Giả Thược ngô nghê hỏi: “Chẳng phải chỉ là ăn bò bít tết tại nơi tớ có thể nhìn thấy, khiến cho tớ thèm, khiến tớ khó chịu thôi sao?”

“Dốt quá!” Phương Thanh Quỳ trừng mắt mắng. “Anh ta đã dùng những món ăn đó để thu hút sự chú ý của cậu, khiến cậu không còn lòng dạ nào mà xem mặt, khiến cậu không thể lấy chồng!”

Giả Thược chớp chớp hai hàng mi dài đen láy, khuôn mặt vốn bình tĩnh bắt đầu trở nên nhăn nhúm, tay cũng nắm lại, càng lúc càng chặt hơn…

Phương Thanh Quỳ cũng chẳng để ý gì đến việc đoan trang, thanh lịch nữa, nằm bò lên chiếc bàn nhỏ trước mặt: “Nể tình tớ đã nhắc nhở cậu, cậu đừng có đập cái bàn này của tớ đấy!”

“Không đập!” Giả Thược nghiến chặt răng, ánh mắt hằn học nhìn về phía bệnh viện đối diện tiệm chụp hình, nơi Chân Lãng đang làm việc: “Cậu nói xem, nếu hắn mà phải nằm viện, liệu có được giảm giá không nhỉ?”

Phương Thanh Quỳ nằm bò trên bàn, đưa tay che mặt, cố gắng giấu giếm việc mình đang cảm thấy rất tức cười: “Hay là lần sau trước khi đi xem mặt, cậu hãy ăn thật nhiều vào, như thế hắn sẽ không dụ dỗ cậu được nữa.”

Giả Thược: “…”

***

Khi Chân Lãng bước vào cửa lớn tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là vô số đồ ăn nằm ngổn ngang trên chiếc bàn nhỏ xinh xắn, còn Giả Thược thì đang ngồi cạnh đó, ăn cơm rang thập cẩm, nhanh chóng xiên một viên thịt, đưa lên miệng, cắn một miếng.

Thấy anh bước vào, Giả Thược liền ngẩng đầu, dừng ngay việc ăn uống, sau đó nhảy dựng lên, hỏi bằng giọng ngọng nghịu: “Anh ến ây àm ì?”

Sắc mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh nhẹ nhàng phủi một hạt cơm dính trên áo: “Tìm cô có chút chuyện.”

“Ôi ải em ặt.” Vừa nhá cơm Giả Thược vừa giơ viên thịt trong tay lên khua khoắng trước mặt Chân Lãng như là vũ khí: “Ó ì í ữa ói.”

Chân Lãng khẽ cười, gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Hắn ta muốn làm giống hôm qua, tiếp tục ngồi ở chỗ cô có thể nhìn thấy mà gọi đồ ăn, rồi dùng đồ ăn thu hút sự chú ý của cô ư? Không có cửa nữa đâu nhé!

Giả Thược trề cặp môi dính đầy dầu mỡ, nở một nụ cười méo mó, nhét nốt miếng thịt viên còn lại vào miệng: “Ôm ay, anh ông ụ ỗ ược ôi âu.”

Chân Lãng hơi nhướng mày, tiện tay kéo chiếc ghế bên cạnh, rồi ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ một cách tự nhiên, đưa mắt nhìn Giả Thược.

Cô nàng nào đó vừa thề rằng sẽ không bị anh dụ dỗ lại tiếp tục công việc trọng đại của mình, cứ như là quỷ đói đầu thai.

Sau khi tất cả thức ăn trên bàn bị càn quét sạch sẽ, Giả Thược đưa tay xoa xoa bụng, cảm thấy mình sắp nôn đến nơi. Hình như…vừa rồi cô đã ăn hơi nhiều.

Tất nhiên, bất kể thế nào cô nàng cũng sẽ không nói với Chân Lãng một sự thực, giờ cô đã quá no.

Lắc lư cái đầu một cách vui vẻ, Giả Thược nhe răng cười nói: “Bây giờ có thể đi rồi.”

“A!” Chân Lãng dường như vừa tỉnh táo trở lại sau cơn trầm tư, khẽ reo lên: “Tôi quên mất, hôm nay tôi có một cuộc hội chuẩn, đến đây là để nhắc cô một tiếng rằng tôi không cùng cô đi xem mặt được, tôi sẽ ước lượng thời gian để tới đón cô, rồi chúng ta cùng về nhà.”

Cái…cái gì?

Cơn giận của Giả Thược tắc nghẹn trong cổ họng, những đồ ăn vừa nuốt xuống thiếu chút nữa đã hóa thành một dòng máu tươi mà phun ra ngoài.

Hắn ta không thể đi với mình? Không thể dùng những món ăn ngon mà dụ dỗ mình? Vậy mình vừa cố sống cố chết nốc đồ ăn như vậy chẳng phải là phí công rồi sao?

“Anh…” Trong mắt Giả Thược bùng lên ngọn lửa giận dữ, tiếng nghiến răng ken két: “Vừa rồi tại sao anh không nói?”

Chân Lãng mỉm cười vẻ vô tội: “Không phải cô vừa bảo tôi là có gì tí nữa nói sao?”

“Ọe!” Lần này không phải vì tức giận, mà thật sự thiếu chút nữa thì cô đã nôn.

“Chà chà!” Chân Lãng khẽ lắc đầu. “Lúc trước một chiếc bánh kem bơ đã khiến cô kiên quyết không bao giờ đụng vào đồ ngọt nữa, chẳng lẽ sau này cô lại không ăn cơm nữa hay sao?”

“Tôi đánh chết anh!” Giả Thược nhảy vụt tới, cái chân vung lên giữa không trung.

Chân Lãng thản nhiên đứng đó, lẳng lặng nhìn mũi bàn chân của Giả Thược càng lúc càng tới gần, nhằm thẳng về phía mặt anh.

“Rầm!”

Khi Phương Thanh Quỳ hoảng hốt chạy từ tầng trên xuống, đã nhìn thấy cảnh tượng thế này.

Chân Lãng dựa lưng vào tường, hai tay khoanh tròn trước ngực, mỉm cười vẻ hờ hững. Một cái chân gác lên bức tường bên phải khuôn mặt anh, lớp sơn màu trắng, trên tường lấy mũi bàn chân làm trung tâm, rạn nứt cả một mảng lớn, bụi rơi xuống rất nhiều, dính đầy vai Chân Lãng. Một centimet, chỉ lệch đúng một centimet, sơ sảy một chút thôi là khuôn mặt đẹp trai kia coi như lụi tàn. Nụ cười dần trở nên tươi tắn, Chân Lãng nhìn Giả Thược chằm chằm: “Còn chuyện gì nữa không? Nếu không, tôi đi trước đây.”

Lồng ngực Giả Thược không ngừng phập phồng, bàn tay nắm chặt phát ra những tiếng răng rắc. Nhìn nụ cười của Chân Lãng, cô chỉ muốn được lao tới xe nát nó ra rồi vứt xuống dưới chân, giẫm cho bẹp dí một ngàn lần, một vạn lần. Nhưng hết cách, cô đành thu chân lại: “Đợi mẹ tôi đi rồi, tôi sẽ từ từ tính món nợ này với anh!”

Không thèm nhìn gã đó thêm lần nào nữa, cô lập tức chạy vèo lên tầng trên. Khi chạy ngang qua chỗ Phương Thanh Quỳ, cô còn nghe thấy cô bạn thân nhắc nhở: “Không được đập tường, không được đạp cửa, không được phá hoại bất cứ trang thiết bị gì, tiền sơn lại bức tường kia sẽ trừ vào lương của cậu!”

Đáp lại Phương Thanh Quỳ là một cỏn chấn động dữ dội như có động đất ở tầng hai cửa tiệm.

Bụi bặm rào rào rơi xuống, đứng giữa đám bụi mịt mù, Phương Thanh Quỳ quay sang phía Chân Lãng nở một nụ cười giả lả: “Thật ngại quá…”

***

Giả Thược rất no, đến nỗi cứ bước được một bước là cô lại cảm thấy dạ dày nhộn nhạo, những thứ trong bụng bất cứ lúc nào cũng có thể trào ra. Cô ngẩng cao đầu, cố giữ cho cơ thể mình thẳng tắp, bởi vì chỉ như thê cái bụng của cô mới dễ chịu hơn.

Cẩn thận bước từng bước một, trong mắt người khác, đó là biểu hiện của sự khoan thai, thanh lịch, nhưng chỉ cô mới biết, cô làm vậy là để những thứ đồ ăn trong dạ dày không trào ra ngoài.

Vốn chỉ định ăn vài miếng cơm lót dạ, nhưng vì có sự xuất hiện của Chân Lãng nên kế hoạch của cô đã rối loạn hoàn toàn. Một mình cô càn quét hết sạch bữa tối mà bảy người ở lại tăng ca hôm nay đã gọi. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ và ánh mắt hết sức khâm phục của mọi người, cô cảm thấy trên trán mình dường như đã được đóng một cái dấu thật sâu, bên trên viết mấy chữ rất rõ nét: Ăn tàn phá hại.

Cố nhịn một chút là được, đợi dạ dày tiêu hóa xong xuôi

Full | Lùi trang 16 |Tiếp trang 18

*Trang chủ
1/2034