Insane
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 38

thản vào buổi sáng sớm cũng chẳng được. Thời gian nhàn hạ còn lại cô chỉ còn biết dùng để suy nghĩ không ngừng về câu nói của Tạ Mục Đường: “Em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy”. Hỏi cái gì đây? Lẽ nào nợ phong lưu do Giả Thiên Hạ gây ra, còn anh ta chỉ là giúp bạn bè thu dọn tàn cuộc thôi sao?
Nhưng rất nhanh sau đó, Mỹ Mãn hoàn toàn không còn thời gian để suy nghĩ về những chuyện có thể có, có thể không này nữa. Bởi vì một “báu vật” nhân gian đã xuất hiện ở phòng làm việc của cô…

Giả Thiên Hạ hiện đang rất bận rộn, sự bận rộn của anh đều do Đinh Mỹ Mãn ban cho. Vì Mỹ Mãn liên quan đến tất cả những tin đồn và sự việc xảy ra gần đây, nên chương trình đầu tiên do cô sản xuất vừa được phát sóng đã có tỉ suất bạn xem đài cao ngất. Điều đó khiến cho cấp trên phía bên đài anh đặt ra áp lực nặng nề, đến mức ngay cả thời gian “tìm lại bà xã” cũng bị tận dụng luôn.

Cho dù là như vậy thì việc án binh bất động, để mặc cho trận “chiến tranh lạnh” kéo dài dẫn tới những hiểu lầm không đáng có không phải là phong cách hành xử của anh. Tổng kết lại kinh nghiệm từ trước đến nay, không sợ gian khó, “tái xuất” giang hồ, đây mới chính là tinh thần cạnh tranh cần được phát huy. Cho nên, nếu cứ ngồi ngây ra đó chờ Mỹ Mãn hết giận, chi bằng anh chủ động tấn công. Binh pháp cũng đã từng dạy như sau, khi còn chưa biết bên ta có khả năng thắng hay không, tốt nhất là nên dùng chiến thuật “vu hồi” , không cầu tốc chiếc tốc thắng mà chỉ cầu thắng lợi sau cùng.

Thế nên anh đã để Giả Vượng Bảo lâm trận.

Khi Tạ Mục Đường vừa rời khỏi, bên cạnh Mỹ Mãn lại xuất hiện ngay gã “tiểu quỷ” ấy. Ông chú này không bệnh cũng kêu than thảm thiết, lúc nào cũng ra vẻ đáng thương “liễu yếu đào tơ”, cứ như kiểu mình là người thê thảm nhất trên thế giới này vậy. Gã vừa đến đã oán trời oán đất: “Ôi… chú bị thất tình rồi, thất tình thảm hại biết bao…”

Lúc đầu, Đinh Mỹ Mãn còn động lòng trắc ẩn, ra sức an ủi, lại còn bảo cô trợ lí đi mua một chồng sách “thánh kinh tình yêu” dạy ông chú tai ương từng câu từng chữ một. Sự thật đã chứng minh, tuổi tác người ta tuy còn nhỏ nhưng khả năng ghi nhớ rất tốt, chỉ xem có năm phút đã thuộc làu làu.

Thật vớ vẩn! Chỉ cần nhìn bộ dạng của Giả Vượng Bảo là biết, có lẽ đã đọc toàn bộ sách dạy cách “tán gái” trong cả thành phố rồi cũng nên. Ông chú này chắc đã xem những loại sách đó đến phát ngán ra lại còn học người ta bày đặt thất tình? Giở trò đùa gì đây? Rõ ràng Giả Vượng Bảo đang rất bình thường. Chỉ sợ ông chú này cũng lại giống hệt như đứa cháu Giả Thiên Hạ đáng mến, nhiều phụ nữ đến mức chăm lo không xuể. Chẳng qua chỉ có hai chân thôi, vậy mà nhất định phải đạp lên mười chiếc thuyền à? Không sợ làm lật vài chiếc sao?

Cho dù đã bị Mỹ Mãn nhìn thấu chân tướng nhưng Giả Vượng Bảo vẫn ương ngạnh đuổi mãi không đi, cứ chốc chốc lại lẩm bẩm mấy câu nghe như thơ Đường: “Ây da… Vì người biến mất, hồn ta tan nát à… hồn ta tan nát… Ta vốn định trao Minh Nguyệt trái tim chân thành. Tại sao? Tại sao Minh Nguyệt không cần ta?”

“Chú ngồi gọn ngay sang một bên cho cháu!”. Lòng nhẫn nại cuối cùng của Mỹ Mãn đã không còn nữa, chỉ hận không thể phanh thây con người này ra thành trăm mảnh.

“Mỹ Mãn à, Minh Nguyệt không cần ta nữa”. Gã “tiểu quỷ” này vẫn mặt dày tiếp tục kêu than. Còn về việc Minh Nguyệt rốt cuộc là ai thì ngay bản thân anh ta có lẽ cũng không biết được.

“Chú Vượng Bảo, cháu có hẹn với người khác rồi. Phiền chú có thể chơi những trò phù hợp với độ tuổi của mình được không? Phía đằng xa kia có một vườn trẻ đấy, phiền chú qua đó mà nô đùa được không? Chiếc cầu trượt bên kia cũng rất tuyệt, có thể trượt mãi mà chú không thấy chán, nói không chừng chú lại gặp được “tình yêu thứ n” của mình ở đó đấy”. Con trẻ tám tuổi nhà người ta mới thích chơi cầu trượt, nô đùa cùng các bạn, tại sao tên “tiểu quỷ” này nhất định phải khác người đến thế?

Cô đang dỗ dành một tên “tiểu quỷ” làm phiền mẹ vì muốn đến vườn trẻ hay sao? Giả Vượng Bảo nhếch mày không mấy hứng thú. Đứa cháu quý hoá này thật là quá kém cỏi. Từ một người phụ nữ “tam tòng tứ đức” nhìn thấy người nhà họ Giả là lễ phép, biết điều giờ đã bị nuông chiều quá thành hư mất rồi. Tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa, lại còn dám to tiếng quát tháo bề trên nữa chứ! Thế nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, ăn “bổng lộc” thì phải “cúc cung tận tuỵ” thôi. Giả Thiên Hạ đã mời Giả Vượng Bảo biết bao bữa ăn khuya, lại còn giúp tán gái nữa, tóm lại bây giờ chính là lúc phải “báo đáp”.

“Chú không biết, chú không cần biết, chú thất tình rồi, thất tình rồi đó! Chú muốn Minh Nguyệt, chú muốn có Minh Nguyệt cơ…”. Chẳng cần quan tâm đang ở chốn đông người, trẻ con có tụt quần khoe “vũ khí” hay nhảy mấy điệu “không quần” thì cùng lắm cũng chỉ là bị mọi người cười nhạo một trận mà thôi. Giả Vượng Bảo nhảy ra khỏi ghế, cả người rơi ầm một cái xuống đất, tay múa chân đạp, lắc người nũng nịu, tóm lại là chơi đúng trò chơi thích hợp với độ tuổi của anh ta – ăn vạ!

…Sức chịu đựng của Đinh Mỹ Mãn đang tiến đến bờ vực thẳm, trán toát đầy mồ hôi lạnh, cứng người quay đầu ra phía khác. Lúc này cô cảm nhận được ánh mắt của mọi người trong nhà hàng đang hướng về phía mình, nên nghiến răng nghiến lợi móc chiếc di động trong túi ra. Người ở đầu dây bên kia vừa mới nhấc máy, còn chưa kịp lên tiếng thì cô đã quát lên: “Anh đang ở đâu?”

“Đang họp! Sao thế?”

“Không họp hành gì nữa! Mau chóng tới nhà hàng mà tôi và anh thường đến, đem ngay ông chú mười bốn của anh đi ngay cho tôi!”

Đầu dây phía kia im lặng một hồi lâu. Mỹ Mãn không biết liệu có phải mình đã quá nhạy cảm không nhưng cô có cảm giác rằng Giả Thiên Hạ đang cố nín cười. Phải vài giây sau anh mới thốt ra được một từ: “Ừ”.

Ngay lúc ấy, tiếng khóc quấy của Giả Vượng Bảo gần như mất hẳn.

Mỹ Mãn tò mò nhếch mày, quay đầu nhìn về phía ông chú tai ương. Một đôi giày trắng lịch lãm xuất hiện trước mắt cô, chủ nhân của đôi giày đó điềm tĩnh đi qua Giả Vượng Bảo tiến về phía chiếc ghế sô pha đối diện với Mỹ Mãn. Đôi môi của người này nhếch lên, ánh mắt lướt qua Mỹ Mãn rồi nhìn sang phía Giả Vượng Bảo: “Tên tiểu quỷ này là ai thế?”

Mỹ Mãn vốn định “thu dọn” Giả Vượng Bảo khỏi đây trước khi Lăng Gia Khang đến nhưng xem ra đã muộn rồi. Quan hệ giữa cô và ông chú này quá phức tạp nên cô đành chọn cách đơn giản nhất khái quái cho Lăng Gia Khang nghe thôi: “Đây là người chú thứ mười bốn của em”.

“Tiểu quỷ này tên là gì thế?”. Anh cười thân thiện, nhìn về phía Giả Vượng Bảo.

Tuy rằng đối phương là tình địch của đứa cháu quý hoá nhưng Giả Vượng Bảo vẫn chưa mù quáng đến mức xông trận là giết địch ngay nên đã phối hợp diễn kịch, tỏ ra vô cùng ngây thơ, đáng yêu: “Cháu chào chú, cháu tên là Giả Vượng Bảo, cháu muốn ăn cơm sườn nướng!”

Vượng Bảo cố tình nhấn mạnh vào chữ “Giả”, mãn nguyện đưa khuôn mặt khiêu khích nhìn Lăng Gia Khang.

“Họ Giả mà là chú mười bốn của em sao? Tại sao em không lấy luôn họ chồng đặt lên đầu tên mình cho rồi?”

“Khó nghe lắm!”. Giả Đinh Mỹ Mãn? Trời ạ, nói thật lòng là quá khó nghe và cũng kì kì kiểu gì ấy!

“Khó nghe lắm”? Mỹ Mãn thực sự đã từng nghĩ tới chuyện này sao? Lăng Gia Khang suýt chút nữa mất hết cả lí trí mà nổi khùng lên, nỗi tức giận được kìm nén bấy lâu trong lòng gần như đã trào lên đến cổ, nhưng cuối cùng cũng không thốt ra khỏi miệng được nên anh đành nuốt giận vào trong.

Anh có thể không so đo tính toán rất nhiều chuyện, từ ngày cô nói phải quay về nước thì anh đã có thể mường tượng ra cảnh tượng hỗn loạn như ngày hôm nay. Có thể oán trách được ai đây, đều do anh ngốc nghếch, nhất định phải giữ lấy cái tự trọng không cần thiết ấy, cố chấp không muốn mình trở thành vật thay thế khi cô vẫn chưa hoàn toàn quên đi hình bóng Giả Thiên Hạ trong tim. Anh lại còn có một niềm tin ngớ ngẩn không căn cứ rằng hơn một năm sớm tối bên nhau hoàn toàn có thể đánh bại được tên Giả Thiên Hạ đã chủ động xin rút lui kia. Nay thì tất cả đã được chứng minh, anh quá tự phụ rồi.

“Hả?”. Mỹ Mãn định dùng những lời lẽ ngây ngô này để phá vỡ bầu không khí ngại ngùng, đưa mắt nhìn sang tay Lăng Gia Khang. Cô có thể khẳng định trước kia chỗ đó trống không, không có bất cứ đồ trang sức nào, thế nhưng bây giờ lại thấy đeo một chiếc vòng: “Cartier! Vòng tay tình nhân?”

Cô tự tin vào khả năng ghi nhớ của mình, kiểu dáng vòng tay này chắc chắn là của các cặp tình nhân vẫn hay dùng.

“Có vấn đề gì nghiêm trọng không? Nếu như em không muốn gặp rắc rối thì hoàn toàn có thể đem chiếc vòng tay kia vứt đi, bán hoặc tặng cho ai đó… tuỳ em thôi!”. Anh thản nhiên thừa nhận tất cả, tự cảm thấy dùng những cách thức này để theo đuổi phụ nữ không có gì sai trái hết. Nếu như muốn có một lí do mơ hồ nào đó để che đậy thì cũng được thôi: “Hơn nữa tăng thêm cường độ lên báo cũng là chuyện tốt, rất có lợi cho chương trình mới ra mắt của em.”

“Lăng Gia Khang, anh đúng là rất đen tối”. Đột nhiên Mỹ Mãn cảm thấy người đàn ông trước mắt mình hình như làm bất cứ chuyện gì cũng có mục đích cả: “Em không muốn bị cánh phóng viên bắt gặp rồi viết linh tinh trên báo nữa.”

Tình thế hiện nay đã rất khó kiểm soát rồi, cô hoàn toàn không hứng thú với việc thêm mắm thêm muối để làm nên “bữa tiệc Mãn Hán toàn tập” bày biện cho mọi người thưởng thức.

“Em có quan hệ tình cảm với Giả Thiên Hạ thì được còn với anh lại không được là sao?”

Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà!

Ánh mắt Lăng Gia Khang như rực lửa, có thể thấy rõ mọi nhẫn nại của anh đều đã cạn kiệt: “Đinh Mỹ Mãn, anh đâu phải là người nào xa lạ, anh chính là người đàn ông đã ở bên em không rời một bước suốt một năm qua đó! Em cho rằng anh là Chúa Giê-su sao? Phổ độ chúng sinh mà không mong muốn được báo đáp? Em có thể không đồng ý cho anh giúp đỡ em nhưng ít nhất cũng phải nói rõ cho anh biết lý do chứ! Bỏ qua chuyện công việc đi, em làm thế có phải để tránh làm chồng cũ của em hiểu lầm đúng không? Ngay cả quan hệ bạn bè giữa chúng ta cũng phải phân ra rõ ràng đến thế sao?”

“Thiên Hạ cháu tôi đã ở bên cạnh Mỹ Mãn hơn 20 năm mà còn chưa dám lớn tiếng mắng nhiếc như anh đâu.”

Giả Vượng Bảo đã không mở miệng thì thôi, mở miệng ra thì toàn “lời vàng ý ngọc”. Vẫn còn chưa đủ hỗn loạn hay sao?

“Thế thì quay về bên cạnh Giả Thiên Hạ đi!”. Người xưa có câu, càng quan tâm thì càng rối, dẫu có là người lý trí đến đâu chắc chắn vẫn có lúc cả giận mất khôn. Cho dù kẻ “đâm bị thóc, chọc bị gạo” chỉ là một tên “tiểu quỷ” không đáng để ý đến nhưng Lăng Gia Khang vẫn cảm thấy đau đớn.

Nói xong, anh đứng bật dậy, định rời khỏi nhà hàng ngay tức thì.

“Anh đừng có đi, để tôi đi! Rốt cuộc anh có tư cách gì mà quát mắng tôi ngọt xớt thế chứ?”. Đinh Mỹ Mãn lên tiếng. Cô thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại phải sống một cách khổ sở như thế. Bất cứ ai cũng có thể nhảy lên đầu lên cổ cô quát tháo, chỉ có bọn họ mới có quyền nổi cáu phát khùng hay sao? Cô cũng có danh dự của mình chứ! “Tôi đã ăn không, ở không nhà anh hay thế nào? Nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho anh, đến

Full | Lùi trang 37 |Tiếp trang 39

*Trang chủ
4/1860