bệnh thần kinh mà!”
“Anh có trị khỏi không?”. Cô mỉm cười, hình như rất hài lòng trước biểu hiện của anh, tiếp tục hỏi lại.
“ … ”
“Được rồi, quay về nhà thôi!”
Mỹ Mãn cảm thấy rất hả hê vì cô biết rằng những tin tức gây chấn động giới truyền thông kiểu này sẽ truyền ra ngoài rất nhanh. Từ giờ, cô tin chắc có thể giúp anh vĩnh viễn thoát khỏi nỗi khổ của kiếp đào hoa. Đây cũng được coi là “nhận tiền của người ta thì phải hết lòng giúp họ”. Cho dù sự tình truyền ra ngoài có gây ra đại hoạ, mọi người đều mang ánh mắt khinh khỉnh để nhìn anh với Tạ Mục Đường thì anh chắc cũng không vì đó mà trách tội cô được.
Phải chăm sóc một người say rượu không phải là chuyện quá hao tâm tổn sức, nhưng phải chăm sóc Giả Thiên Hạ đang bị say thì đúng là cực hình chốn nhân gian. Bởi vì khi ấy, tính cách anh vô cùng khó chịu, không ngừng càu nhàu, không ngừng uống nước, chốc chốc lại sai khiến người ta đi làm chuyện này chuyện kia. Ngoài ra, hành động này mới đáng phàn nàn, đó là tay anh chẳng ngại ngần gì, không ngừng sờ mó lên cơ thể người bên cạnh.
Mỹ Mãn bất giác nghĩ rằng liệu lúc không có cô ở đây, anh có làm như vậy với những người phụ nữ không quen biết nào đó không.
“Mỹ Mãn… ngực em đã to ra nhiều đấy!”
Ngay giây tiếp theo, người đàn ông bên cạnh đã cất giọng khàn khàn, tuy không mấy rõ ràng nhưng lại rất quyến rũ, đưa ra lời phủ định triệt để suy nghĩ trước đó của cô. Anh không thể lúc nào cũng gọi người bên cạnh mình là “Mỹ Mãn” được!
“Ồ… lại còn bị dị ứng rồi này…”
Anh càng không thể nào biết chắc được tất cả phụ nữ kia đều bị dị ứng!
“Em đừng có động tay động chân lung tung, anh mệt rồi, mai vẫn còn phải chiến đấu với bố anh nữa đấy!”
Ngay lúc cô cho rằng Giả Thiên Hạ chẳng qua chỉ đang giả vờ say để giở trò thì anh thốt ngay ra một câu như vậy!
“Ngày mai còn phải chiến đấu với bố anh nữa”???
Người Mỹ Mãn dường như cứng đờ, cô nhớ rằng mỗi buổi tối trước kia, họ đều nhắc lại câu nói này để cổ vũ tinh thần nhau. Nó cũng giống như câu nói “chúc ngủ ngon” của các cặp vợ chồng khác vậy. Nhưng đó là ngày trước, chứ không phải bây giờ! Chí ít là sau khi họ sống lại cùng nhau, chẳng ai còn nói với ai như thế cả. Cô không còn phải “tranh đấu” để bố anh nhanh chóng tiếp nhận cô nữa rồi.
Hiển nhiên là anh đã say, hơn nữa còn say đến bất tỉnh nhân sự, tất cả mọi hành động, lời nói đều phát ra từ vô thức. Đây là người đàn ông sống mãi trong thời quá khứ mà không thể tự mình rút chân ra được.
Cũng giống hệt như cô vậy…
Sâu lắng, trầm lặng, không khí bỗng trở nên ngọt ngào, lúc đầu còn ngồi bên cạnh mép giường anh chờ nghe “chỉ thị”, sau cô đã trèo hẳn lên giường. Cô định sẽ sắp xếp lại những tâm sự đang ngổn ngang trong lòng. Nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi mí mắt bỗng nặng chình chịch, Mỹ Mãn đành thuận theo tự nhiên tìm về với chiếc gối, trong lòng vẫn không quên dặn kĩ bản thân phải giữ khoảng cách, giữ chắc phòng tuyến tự vệ cuối cùng của mình. Anh đang ở trong chăn hưởng thụ sự ấm áp, cô sẽ nằm bên ngoài cho tới khi tỉnh táo lại…
Đến khi ý thức cô minh mẫn trở lại thì ánh nắng mặt trời bên ngoài đã nhanh chóng len lỏi qua khe cửa sổ, chói loá đến mức cô không mở mắt ra nổi. Trên người cô lúc này là một chiếc chăn ấm áp, mềm mại, mang theo mùi vị tinh khiết của ánh nắng ban mai. Phía sau lưng cô là một cái ôm chan chứa tình cảm , khiến trái tim cô nóng rực lên dù lúc này mới chỉ là bình minh. Hơn nữa, còn có một hơi thở đều đều ngay sát cạnh tai cô, bàn tay ấm áp đang đặt trên vùng eo cô. Mỹ Mãn lay người mấy cái, thử thoát khỏi sự kiểm soát của anh, nhưng đôi tay ấy như trúng phải bùa chú vậy, càng lay lại càng giữ chặt hơn.
Cô lại tranh đấu thêm một lần nữa, thậm chí còn đánh anh, đạp anh, thúc anh, nhưng Giả Thiên Hạ vẫn nằm im, tiếp tục ngủ rất ngon lành.
Cuối cùng cô đành nói: “Bỏ tay ra ngay, tôi còn phải đi đánh răng rửa mặt để chiến đấu cùng với bố anh!”
Giống như giải được bùa chú, đôi tay ấy bỗng thả lỏng, bỏ phần eo cô ra.
Theo lí mà nói thì tâm trạng tiếp theo của Mỹ Mãn phải vui vẻ mới đúng. Chỉ tiếc là ngay sau khi đi lấy sữa, tiện tay cầm luôn tờ báo buổi sáng thì sắc mặt cô liền trắng bệch lại.
Chương 08: Nhớ cho kĩ! Đừng dễ dàng uống rượu say
Giả Thiên Hạ muốn ngủ nướng thêm chút nữa nhưng ánh nắng gay gắt chiếu vào khiến anh phát bực. Sau một hồi lăn lóc, anh cau mày nhăn mặt, lười nhác mở hé mắt ra vì sợ ánh nắng chói loà. Đưa tay đập vài cái lên đầu, anh mới dần dần nhận ra rằng cảm giác đau đầu lúc này không chỉ vì ánh nắng gay gắt mà còn bởi trận say hôm qua.
Trận say?
Thật đáng chết! Anh mím môi, bật người dậy, nhớ lại tối qua đã gọi điện cho Mỹ Mãn, nhớ lại lúc cô bực bội hét vào tai anh một câu: “Khốn kiếp, bố mẹ anh lại đẻ anh ra đẹp trai thế làm gì?”, nhưng anh chẳng thể nào nhớ được chuyện xảy ra tiếp theo sau khi dập máy.
Anh đành từ bỏ, than thở phiền não, tung chăn ra thì thấy mình vẫn mặc quần áo từ hôm qua: “Khốn kiếp…!”
Không nhịn được câu chửi tục, anh tựa vào tường, lắc lắc đầu để tỉnh táo lại, miễn cưỡng đi vào nhà vệ sinh. Anh đang nghĩ, biết đâu sau khi say bất tỉnh nhân sự, anh đã được người phụ nữ lạ mặt nào đó đưa về, thế nên Mỹ Mãn mới tức giận đến mức chẳng thèm thay quần áo cho anh nữa.
Tuy nhiên, khi vô tình liếc sang bên, Giả Thiên Hạ bỗng ngây người ra nhìn.
Trong nhà bếp có bóng người lướt qua, hình như đang rất bận rộn. Là Mỹ Mãn sao?
Anh mỉm cười tự chế giễu mình đã nghĩ ngợi quá nhiều rồi đi vào phòng tắm.
Tắm rửa sạch sẽ đi ra, Thiên Hạ lại nhìn vào trong bếp một cách thận trọng. Anh sợ rằng tất cả mọi thứ đều chỉ là ảo giác. Kết quả… lọt vào mắt anh lúc này là dáng thon gầy của một người con gái đang nghiêng đầu, ngây người nhìn màn hình hiển thị của lò vi sóng, mái tóc dài buộc gọn sau gáy. Cô chỉ mặc một chiếc áo phông dài, đôi chân trắng ngần vắt, đôi lúc lại đá vào chiếc tủ trước mặt. Trong số những người phụ nữ mà anh quen biết, người không cần trang điểm, ăn vận bắt mắt mà vẫn toả ra sức lôi cuốn vô song chỉ có một mình Đinh Mỹ Mãn.
Hắt hơi một cái rồi Mỹ Mãn lại tiếp tục bần thần nhìn miếng thịt bò đang quay tròn trong lò vi sóng. Thì ra làm bữa ăn sáng cũng là một công việc tiêu tốn nhiều sức lực. Mắt còn ngái ngủ, cô phải ép bản thân tỉnh táo lại, xông pha chiến đấu với vô số nồi niêu xoong chảo trong bếp.
Mỹ Mãn thấy rất tự hào vì còn giữ được nét đẹp của người phụ nữ đảm đang khi ít ra vẫn có thể chuẩn bị một bữa ăn sáng giàu chất dinh dưỡng.
“Á…”. Đang mải nghĩ ngợi, cô bỗng cảm thấy phần eo mình bị giữ chặt lại. Sau khi giật mình thét lên, Mỹ Mãn cúi xuống, nhìn chằm chằm vào đôi tay đang níu eo cô. Một khuôn ngực ấm nóng đang ép sát vào lưng cô, tiếp đó là hơi thở nóng hổi không ngừng phập phùng bên tai.
“Chúc em buổi sáng tốt lành!”. Anh cúi đầu, tận hưởng khoái cảm khi thổi nhẹ lên khuôn mặt cô.
Mỹ Mãn kinh ngạc, cảm thấy cằm anh đang lướt nhẹ trên tóc cô, để lại chút tê tê ngây dại trong lòng.
“Chúc buổi sáng tốt lành. Tôi đã chuẩn bị bữa sáng cho anh rồi đấy!”. Không dễ dàng gì, cô đỏ bừng mặt lên, vùng khỏi vòng tay anh rồi bưng li sữa nóng đi ra khỏi bếp.
“Hôm nay em được nghỉ hả?”. Trước sự trốn tránh của cô, anh không vui chút nào. Có lẽ anh phải cho cô thêm chút thời gian nữa để thích ứng trở lại.
“Tối nay mới ghi hình nên buổi sáng không cần phải đến sớm quá”. Nghĩ tới việc này, tâm trạng Mỹ Mãn trở nên vui vẻ, nở nụ cười tươi rói: “Anh mau ăn đi, ăn xong còn phải đi làm nữa chứ! Tối nay có phải đi tiếp khách nữa không? Nếu không thì về sớm một chút, tôi sẽ nấu cơm cho anh ăn.”
Giả Thiên Hạ ngồi lặng im bên bàn ăn, nghi ngờ nhìn Mỹ Mãn. Chỉ qua một đêm mà người phụ nữ bên cạnh anh lúc này đã trở nên dịu dàng, ngoan ngoãn, thậm chí lại còn rất đáng yêu. Điều này đối với người khác có khi là chuyện đại hỉ, còn anh thì lại “đánh hơi” được mùi vị không bình yên ở đây.
Chuyện không bình yên này 99 % có liên quan đến đoạn kí ức mà anh đã quên khuấy mất. Nghĩ tới việc nếu lỡ tối qua anh thực sự được ai đó đưa về nhà, anh tự hỏi có nên tìm mọi cách để lảng tránh vấn đề đó hay không. Ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng anh nói: “Tối qua anh đã trở về nhà như thế nào?”
“Tôi đưa anh về chứ ai? Anh chẳng gọi điện thoại bảo tôi đến đón anh về còn gì?”. Mỹ Mãn đoán lúc này anh đã tỉnh táo hẳn nên tốt nhất cứ khai báo thành thật.
“Không có chuyện gì đặc biệt khác xảy ra sao?”. Sau vài giây suy nghĩ, anh càng thấy đáng ngờ hơn.
Cô nhấc cao chiếc cốc lên, cảm thấy thiếu tự tin nên lảng tránh ánh mắt anh. Đôi đồng tử đen láy đưa đi đưa lại cho thấy cô đang do dự. Mãi sau cô mới cất tiếng: “Cái đó… anh nói xem, ngộ nhỡ… tôi nói chỉ là ngộ nhỡ, có một ngày anh đọc được tin tức nói anh là người đồng tính, liệu anh có muốn giết chết người đã tiết lộ tin tức hay không…?”
“Phụttttt!”. Cô còn chưa nói xong thì anh đã phun hết cả sữa trong miệng ra.
Thấy vậy, Mỹ Mãn sợ hãi nuốt nước miếng, thái độ của anh đã chỉ rõ đáp án một cách tường tận nhất rồi. Với tính cách của Giả Thiên Hạ, anh ta không chỉ giết chết người tiết lộ tin tức mà còn có khả năng phanh thây người đó ra thành trăm mảnh nữa!
“Báo, báo sáng nay đây này!”. Cho dù là như vậy, cô vẫn liều mình đưa tờ báo sáng nay cho anh. Người ta có câu “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, cho nên Mỹ Mãn lựa chọn việc tự thú, mong rằng sự thành khẩn của mình sẽ được khoan hồng.
Anh trợn tròn mắt, mãi hồi lâu mới cầm tờ báo rồi nhanh chóng giở ra trang đăng tin của làng giải trí.
Điều nằm ngoài dự kiến của Mỹ Mãn là Giả Thiên Hạ đột nhiên lại bật cười, còn cười rất vui vẻ nữa chứ! Cô cau mày, phải chăng anh ta bị ngốc nghếch thật rồi?
“Tên Lăng tú ông đáng ghét xuất cảnh rồi!”
“Hả? Sao anh ấy không nói với tôi chứ?”. Quả nhiên là không cùng một con người, điểm chú ý cũng khác xa nhau.
“Tại sao anh ta lại phải thông báo cho em? Em là cái gì của anh ta?”. Mỹ Mãn chỉ là buột miệng nói vậy nhưng khi đến tai Giả Thiên Hạ thì nó lại mang một tầng nghĩa khác, những thứ cô quan tâm cũng thật nhiều quá!
“Tôi… tôi chỉ là thấy hơi đường đột thôi, không biết lại có nghệ sĩ nào gây ra chuyện rồi?”
“Có phải em đã quan tâm đến anh ta quá nhiều không thế?”
“Tôi, tôi… tôi chỉ là buột miệng hỏi thôi mà”. Các câu chất vấn đến dồn dập khiến cô cảm thấy sợ hãi, nhưng trong thâm tâm, cô thấy việc quan tâm tới bạn bè kiểu này chẳng có gì không đúng cả. Bị anh làm phiền nên Mỹ Mãn gần như quên béng mất điều thu hút sự quan tâm của làng giải trí ngày hôm nay không phải là tin tức này.
Nhưng rất nhanh sau đó, tiếng thét tức giận của Giả Thiên Hạ đã nhắc nhở cô: “Đinh Mỹ Mãn, thật khốn kiếp, có em mới là người đồng tính ấy!”
“… À, tất cả là thế này, tôi đã nhận tiền của anh thì cũng phải giúp anh ngăn chặn vận đào hoa chứ! Phải giúp một cách tận tâm tận lực đúng không? Mong muốn ban đầu của tôi hết sức trong sáng, chỉ là muốn diệt trừ tận gốc kiếp đào hoa khốn khổ của anh, tránh việc sớm trưa chiều tối đều có người