Teya Salat
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 24

âm, Lâm Ái mới cảm thấy vô vị rồi thôi không nói nữa. Đúng lúc đó, cái điện thoại chết giẫm lại reo chuông làm phiền.

Mỹ Mãn mở mắt ra, ngáp lên ngáp xuống, chỉ có mong muốn duy nhất là được ngủ một giấc yên lành ngay lúc này mà chẳng được yên thân.

“Alô…”. Được Lâm Ái giúp sức, mãi cô mới rút được chiếc di động ra, mệt mỏi trả lời.

“Bệnh rồi hả?”. Người đầu dây bên kia hết sức tập trung vào trọng tâm vấn đề.

“Ờ”. Tuy rằng người đó không khai báo tên họ nhưng Mỹ Mãn vẫn nhận ra Lăng Gia Khang.

“Bác sĩ chẩn đoán ra sao?”

“Chẳng có gì nghiêm trọng, em chỉ bị cảm vặt thôi, truyền dịch xong về nhà đánh một giấc là khỏi ngay ấy mà.”

“Ừ, vậy thì tốt, vị bác sĩ đó rất giỏi chuyên môn, hãy ngoan ngoãn nghe lời nhé…”

“Được rồi, được rồi”. Chẳng đợi anh nói hết câu, Mỹ Mãn đã nhắm mắt lại, đáp bừa.

Sau khi ngắt điện thoại, Mỹ Mãn khó lòng hình dung được tâm trạng mình ngay khoảnh khắc này. Mọi người đều nói những người bị ốm thường rất yếu đuối, nhạy cảm, thường mong có người khác ở cạnh bên chăm sóc mình. Cho nên dù chỉ là vài câu quan tâm hỏi han đơn giản đó thôi cũng khiến cô cảm thấy đỡ hơn nhiều.

“Có phải là Lăng Gia Khang không? Là mình gọi điện bảo anh ấy cậu bị ốm đấy! Cậu xem người ta tốt biết bao, không chỉ giúp cậu tìm bệnh viện ngay tức khắc lại còn gọi điện đến hỏi thăm nữa. Cậu có biết mỗi ngày anh ấy đều bận đến mức nào không? Ngay cả việc gọi một cú điện thoại thôi cũng phải sắp xếp lịch đấy…”

“Ây da, mình phải đi bài tiết “độc tố” trong người đây. Mau lên, cầm chai truyền giúp mình, đỡ mình vào nhà vệ sinh!” Sợ cô bạn thân yêu lại dẫn ra một mớ lí luận, Mỹ Mãn tìm ngay cớ “chặn họng”.

“Cậu như vậy là có ý gì thế? Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Mình cũng gọi điện đến cho Giả Thiên Hạ rồi, kết quả thế nào cậu xem đi, ngay một cú điện thoại cũng không có. Đối lập rõ ràng đến thế mà cậu vẫn còn không biết ai mới thực sự tốt với mình hay sao? Theo lí mà nói thì cậu phải đuổi hắn ra khỏi nhà ngay lập tức, có biết thế nào là dẫn sói về nhà hay không hả? Cậu hãy nói thật lòng với mình xem, có phải cậu thực sự chưa dứt tình xưa với hắn không?”. Mặc dù miệng đang mắng nhiếc, trách cứ nhưng Tiểu Ái vẫn nhanh chóng cầm chai truyền lên cho Mỹ Mãn, thận trọng dìu cô vào nhà vệ sinh, tận tình đứng đợi ở phòng kế bên.

“Thoái mái quá…”. Từ buồng về sinh vọng ra tiếng kêu “mãn nguyện” của Mỹ Mãn, tiếp đó cô nói: “Làm gì có chuyện đó, cậu nghĩ mình ngốc sao?”

“Thì cậu chính là đứa ngốc mà! Người ta vấp một lần thì khôn cả đời, còn cậu càng ngã càng hân hoan. Nếu không phải vì tình cũ khó dứt thì có gì mà phải lằng nhằng mãi thế? Mắt cậu mù hay sao, Lăng Gia Khang người ta tốt là thế, dịu dàng, tận tình lại dễ bảo… Chết tiệt, thế mà cậu bơ anh ấy, đi chọn Giả Thiên Hạ. Cậu điên rồi, điên rồi! Lại còn giúp hắn chặn kiếp đào hoa gì nữa chứ? Hây, cậu cũng nhìn thấy rồi đúng không, ngày nào chẳng dính như keo với Mạc Tường, cứ như sợ người khác không biết mối “gian tình” của họ không bằng! Cậu thì giúp hắn chặn kiếp đào hoa còn hắn lại ra sức đi gieo rắc. Đừng nói là năm vạn, kể cả năm chục vạn thì cũng không nên đồng ý kiểu làm ăn “được đằng chân, lân đằng đầu” như thế!”

“Ờ”. Mỹ Mãn yếu ớt đáp lại, chẳng buồn đưa ra lời phản bác nữa. Thực sự thì ngay đêm hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, bản thân cô cũng thấy mình thực sự điên mất rồi. Cho dù không phải cô đang ở vào thế bị động, vẫn có thể đi tiếp hoặc có thể lui bước, thế nhưng dù biết rằng phía trước là biển lửa, cô vẫn cứ cứng đầu tiến lên.

“Ờ cái gì mà ờ, đừng có qua quýt cho xong chuyện với mình! Kiểu gì cũng phải đưa ra một lí do cho mình, rốt cuộc lão đại nhà mình có gì không tốt, có chỗ nào không bằng tên Giả Thiên Hạ đó?”. Tiểu Ái không phải dễ dàng đối phó, cô kiên trì muốn cứu vớt con cừu non lạc đường Đinh Mỹ Mãn.

“Được rồi, đừng có nói nữa! Mình đảm bảo sẽ không phải lòng Giả Thiên Hạ lần nữa, tuyệt đối không, được chưa nào?”

Mỹ Mãn hét to đến mức người ngoài hành lang cũng có thể nghe thấy.

Lời tuyên thệ ở phòng vệ sinh nữ có độ tin cậy đến mức nào chứ? Người khác nghĩ như thế nào thì không biết, chỉ thấy Giả Thiên Hạ vừa nghe được tin, tức tốc chạy đến bệnh viện, đang tựa lưng vào tường, sắc mặt trắng bệch, cau mày dữ dằn. Điều đó khiến cho Tạ Mục Đường tò mò đi theo anh cũng im lặng theo. Mục Đường cảm thấy bất bình thay cho người bạn tốt của mình, ngay lúc này anh thực sự chỉ muốn đẩy người phụ nữ xúi quẩy Đinh Mỹ Mãn thay lòng đổi dạ kia vào bồn cầu rồi giật nước xả trôi đi.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên khi Đinh Mỹ Mãn khó khăn bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô liền trông thấy người đàn ông đang thất thần ngoài hành lang bệnh viện.

Cô cũng ngây người đôi phút, rõ ràng là Giả Thiên Hạ đã nghe thấy lời “tuyên thệ” hoành tráng, hùng hồn khi nãy của cô. Chỉ vài giây ngắn ngủi sau, Mỹ Mãn nhanh chóng “dọn dẹp” lại tâm trạng rối bời của mình, ngoan cường ngẩng đầu lên, cố tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Cho dù bị anh ta nghe thấy thì có sao chứ, cô cũng chỉ là hét ra lời nói trong tim mình mà thôi, chẳng có gì phải sợ hãi hết… Ờ, đúng vậy, chính là như thế, không việc gì phải sợ hãi!

Không khí bỗng nhiên trở nên khó xử, Tạ Mục Đường liền anh dũng xông ra, cứu vãn tình hình: “Mỹ Mãn, lâu quá rồi không gặp. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở một nơi như thế này…”

Anh vốn dĩ có ý tốt, vậy mà đổi lại là mấy cặp mắt lườm nguýt, ngay cả Giả Thiên Hạ cũng nhìn anh như thể một tên ngốc vậy!

“Để anh qua đỡ cho!”. Nhanh chóng lấy lại trạng thái bình thường không chỉ có Mỹ Mãn mà còn có cả Giả Thiên Hạ. Anh đứng thẳng người, nở nụ cười tươi rói. Chiếc lúm đồng tiền trên má trái khiến anh trông thật sự lôi cuốn. Thiên Hạ hành xử như không có chuyện gì bất thường vậy, đón lấy Mỹ Mãn từ tay Lâm Ái rồi đi về hướng phòng truyền dịch.

“Anh…”. Mỹ Mãn đưa ánh mắt ngần ngại về phía Tiểu Ái, nhớ lại câu nói mấy phút trước của cô bạn – “Đối lập rõ ràng đến thế mà cậu vẫn không thể phân biệt được ai đối xử với mình tốt hay sao?” – rồi so sánh với tình thế lúc này. Dù nghĩ theo góc độ nào thì cô cũng cảm thấy bị châm chọc, đả kích đôi chút. Cố che giấu đi cảm xúc của mình, cô quay sang nói với Giả Thiên Hạ đang đứng ngay cạnh: “Hôm nay anh rảnh thế sao?”

Nhếch mép cười lạnh lùng, anh chẳng trả lời. Nếu bảo không thấy tức giận tí nào thì tuyệt đối là nói dối. Giả Thiên Hạ lúc này chỉ hận không thể phanh ngực Đinh Mỹ Mãn ra để xem bên trong đó có còn trái tim hay không. Anh đúng là quá “rảnh rỗi” nên mới ngốc nghếch tới mức vừa nghe tin đã bỏ lại mọi công việc, chạy thục mạng tới bệnh viện để nghe cô tuyên bố rằng anh đã bị “loại” hoàn toàn.

“Cậu ấy bận lắm đấy, đang chuẩn bị phải mở cuộc họp bàn luận về việc thiết kế khán đài cho cuộc thi vũ đạo hoành tráng với các đồng nghiệp tại công ty. Có điều bận gì thì bận, công việc dù có bận đến đâu thì cũng không thể sánh được với bà xã”. Dù rất mong muốn thấy bạn mình bị giày vò nhưng Tạ Mục Đường chẳng thể nào ngăn được việc mở lời nói giúp cho Thiên Hạ.

“Ai là bà xã của anh ta?”

“Đinh Mỹ Mãn, im lặng!”. Nhẫn nại thì cũng phải có giới hạn của nó chứ! Giả Thiên Hạ lườm cô một cái, lên tiếng ra lệnh khiến cô ngoan ngoãn im lặng hoàn toàn. “Phiền em đợi khỏi bệnh rồi hãy tìm anh cãi nhau!”

“Này, anh kia, anh biết rõ là cô ấy đang bị bệnh mà còn hung dữ với cô ấy thế hả?”. So với Mỹ Mãn vẫn đang lập lờ thái độ thì Tiểu Ái thực sự đã phân định rõ ranh giới địch ta.

Đánh phụ nữ là hành vi xấu nên Giả Thiên Hạ đành nhẫn nhịn. Để tỏ ra lịch sự khách khí, anh còn cẩn thận cười với Lâm Ái rất ngọt, sau đó đánh tín hiệu cho Tạ Mục Đường thu dọn “chướng ngại vật” ghê gớm này.

“À, Mỹ Mãn, em đói rồi đúng không? Để anh đi mua cho em ít cháo nhé!”. Rõ ràng là khi đi “cưa gái” nhất quyết cần phải mang theo một anh bạn chí cốt. Tạ Mục Đường hiểu ý gật đầu, “nhắm mắt, thắt tim” lấy tinh thần để “rút đao tương trợ” bạn hữu, lôi xềnh xệch Lâm Ái, vật cản lớn nhất trên con đường tiến về hạnh phúc của Giả Thiên Hạ với Đinh Mỹ Mãn: “Này, cô đi cùng với tôi một lát, tôi không rõ Mỹ Mãn thích ăn cái gì.”

Tiếng kêu thét “á á” không ngừng tuôn ra từ cái miệng xinh xắn của “kì đà cản mũi” vốn không chút phòng bị nào, chỉ tiếc rằng phản kháng vô hiệu, cô vẫn cứ bị lôi đi càng ngày càng xa.

Còn về phần Đinh Mỹ Mãn, bản thân cô còn đang “nguy hiểm” rình rập, đương nhiên cũng chẳng còn tâm trí nào nghĩ tới cô bạn chí cốt của mình được nữa. Nằm thoải mái trên giường, cô vừa ngước đầu lên đã trông thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Giả Thiên Hạ. Anh im lặng không nói tiếng nào, đắp lại chăn cho cô, tiếp đó nhẹ nhàng nắn bóp cánh tay lạnh băng vì phải truyền dịch. Hơi ấm từ bàn tay anh len lỏi thâm nhập vào tận trái tim Mỹ Mãn. Tưởng rằng anh sẽ nói điều gì đó châm chọc, đả kích cô một phen hoặc lạnh lùng, bất cần cười nhạo cô, cuối cùng không ngờ Giả Thiên Hạ chỉ ở bên cạnh, không nói gì.

Mỹ Mãn thoang thoảng ngửi thấy mùi hương từ cơ thể anh, hình như còn nghe thấy cả nhịp tim của anh nữa. Từng nhịp từng nhịp quặn thắt trái tim cô, nhưng ngay sau đó, cảm giác yên bình tràn ngập trong đầu khiến cô thả lỏng cơ thể, để mặc bản thân chìm dần vào giấc ngủ.

Còn Giả Thiên Hạ thì cúi đầu, im lặng suy nghĩ. Lần gần đây nhất cô ngoan ngoãn nghe lời, nằm im trong vòng tay anh là bao giờ nhỉ? Nhớ lại những lời nói ghê gớm vừa rồi của cô, anh nhận ra rằng tình cảm càng sâu đậm, lâu dài lại càng khó chống chọi lại được phân li và tổn thương. Không khí tĩnh lặng hiếm có lúc này khiến anh cảm thấy hoảng hốt, không dám lên tiếng phá vỡ, thậm chí còn chẳng dám động đậy.
Chương 07: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

Một khoảng u tối…

Khi Mỹ Mãn tỉnh lại, cảm giác mệt mỏi, mê man đã tan đi đôi phần. Thấy trán mình mát mẻ, dễ chịu, cô nheo mắt tò mò đưa tay lên sờ. Túi chườm lạnh sao? Đôi mắt ngái ngủ bỗng mở hẳn ra, ngơ ngác chớp vài cái, cô nhớ ra là mình đang bị ốm.

Đây là nhà mình chăng? Mỹ Mãn lắc lắc đầu, gạt chăn ngồi dậy, cảm giác hơi quen thuộc. Bỗng nhiên một luồng gió lạnh xộc tới, cô với lấy chiếc áo khoác thêm vào. Cổ họng khô khan, đau nhức, cô đành phải đi men theo tường ra phía cửa phòng, muốn đi lấy một cốc nước mát.

Khi mở cửa phòng khách ra, ánh sáng đèn trắng lóa khiến cô không mở nổi mắt, đột nhiên cảm thấy hơi nhức đầu.

Mỹ Mãn còn chưa kịp thích ứng với ánh sáng ngoài phòng khách thì giọng nói của Giả Thiên Hạ đã truyền đến bên tai. Khẩu khí vẫn như mọi khi nửa giả nửa thật, xem ra đùa cợt đã ăn vào bản tính của anh thì phải.

“Tôi là người sản xuất của chương trình đó đúng không? Bây giờ chẳng qua chỉ muốn đổi người dẫn chương trình thôi, không lẽ quyền hạn nhỏ nhoi này cũng không có sao?”

Sau khi im lặng một hồi, anh phát ra một nụ cười lạnh thấu xương: “Nếu như ông cảm thấy chỉ có dùng cái biện pháp diệu kì này mới giữ vững được tỉ lệ bạn xem đài thì rất xin lỗi, phiền ông mời người khác cùng ông chơi

Full | Lùi trang 23 |Tiếp trang 25

*Trang chủ
6/1846