Disneyland 1972 Love the old s
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 16

em em đi thì anh chỉ có thể nói là… “Nằm mơ giữa ban ngày”! Em tưởng rằng dễ kiếm tiền từ anh thế sao? Đưa cho anh một căn phòng để ngủ, lại muốn anh phải gánh hết tiền nhà sao? Mà dạo này ông già rất hứng thú với chuyện bắt cóc, rảnh rỗi lại bắt một người về cho anh, giống như là chuyện Mạc Tường đó…”

“Đừng nói với tôi là anh muốn tôi giả vờ bị bố anh bắt cóc đấy nhé!”. Hoá ra Mạc Tường là Giả đại lão gia bắt cóc đưa tới cho anh. Chẳng biết tại sao nhưng trong lòng Mỹ Mãn bất giác cảm thấy vui mừng. Để che đậy cảm giác không nên có này, cô bắt đầu nói năng linh tinh, không đâu vào đâu hết.

“Là giả vờ như chúng ta tình cũ nối lại để giúp anh ngăn chặn những nhánh đào hoa vớ vẩn kia mới chính xác!”. Anh xấu bụng lườm cô một cái, hết sức cảm phục lối tư duy theo trường phái quái đản đó của Mỹ Mãn.

“Là vậy hả? Thế anh muốn ở đây bao nhiêu ngày?”. Cô do dự một hồi, rõ ràng là đã xuôi xuôi. Thực lòng mà nói thì ngoài việc đang rất cần tiền, cô thực sự muốn giúp anh đối phó với bố.

“Cũng không biết nữa…”. Cơ bản phải xem lúc nào cô mới chịu gương vỡ lại lành với anh. “Anh sẽ trả em một vạn, đủ để em đóng ít nhất nửa năm tiền nhà.”

“Anh nói đùa đấy hả? Anh coi tôi là loại người gì hả?”. Anh coi cô là ăn mày chắc! Vận đào hoa của anh loạn xạ như vậy, cô đâu phải chưa gặp qua, đây đích thực là một công việc tốn nhiều công sức.

“Hai vạn thì sao?”

“Tôi không phải là loại người đó!”

“Thế thì ba vạn nhé!”. Có ai vô dụng như anh không? Theo đuổi vợ cũ mà còn mệt mỏi hơn mặc cả cát sê nữa!

“Ờ, thôi được, tôi đã là người của anh.”

“Thế bốn vạn?”. Thực ra như thế đã có thể mua chuộc được cô rồi, nhưng câu nói khiến người ta động lòng gian tà kia của cô khiến anh lại muốn tiếp tục chơi đùa.

“À, vậy thì tuỳ anh muốn đưa bao nhiêu người đến cũng được!”. Tuỳ cơ ứng biến, số tiền đó ít nhất có thể khiến cô không phải làm việc vất vả nửa năm trời, số sức lực tiết kiệm được đó thừa sức cản vận đào hoa cho anh.

“Ồ, vậy năm vạn?”

“Liều luôn! Thành giá, thoả thuận là năm vạn đấy nhé! Vậy tuỳ anh, dù cho thứ anh đưa đến là người hay không cũng được”.

Giả Thiên Hạ chợt ý thức được bản thân đã phạm sai lầm lớn, nhất quyết phải ép cô khéo léo mắng một câu “súc sinh” thì mới chịu yên ư? Câu “dù cho thứ anh đưa đến là người hay không cũng được?” rốt cuộc là có ý gì? Anh đã “cai” hơn năm nay, lẽ nào lại còn tìm cả vận đào hoa với súc vật sao?

“Giả Thiên Hạ, nếu như anh trả sáu vạn thì tôi có thể không coi bọn họ là người cũng được!”

“Đừng có dùng sự nhẫn nhịn của anh dành cho em để làm vốn liếng chà đạp, sỉ vả anh!”. Đúng là quá quắt! Chẳng hoá ra anh chỉ xứng đáng đi lại với súc vật à?

Kể từ lúc Mỹ Mãn quay trở về, phòng làm việc của cô đã trở thành nơi nghỉ ngơi của Tiểu Ái. Cho dù Lăng Gia Khang có o ép cô đến mức nào, chỉ cần đưa ra lí do “phải tâm sự cùng Mỹ Mãn” thì kiểu gì anh cũng cho qua. Huống hồ hiện nay cô còn là người dẫn chương trình cho Mỹ Mãn nên có thể viện cớ công việc để chạy tới đây xả hơi, dưỡng sức.

Vừa lật giở tờ báo đăng hình Mỹ Mãn “vụng trộm” bên tình mới, Tiểu Ái vừa liếc cô bạn thân. Thấy Mỹ Mãn cầm điện thoại lên, Tiểu Ái nhanh chóng xông tới nghe cùng.

Mỹ Mãn bất lực ngẩng lên lườm cô bạn yêu một cái, chỉ tiếc là điện thoại đã kết nối, muốn dập máy là hoàn toàn không thể.

“Có chuyện gì thế?”. Đầu kia điện thoại truyền lại giọng của Lăng Gia Khang có vẻ ngạc nhiên.

Khi thấy khuôn mặt rạng rỡ hóng chuyện của Tiểu Ái, Mỹ Mãn nhịn không nổi liền bật cười: “Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt, chỉ muốn nói câu cảm ơn với anh thôi.”

“Cảm ơn cái gì?”

“Em nghe Tiểu Ái nói, chỉ cần để nghệ sĩ trong công ty anh được tuyên truyền miễn phí một năm thì có thể tin tưởng giao cô ấy cho em. Ông giám đốc đài nghe tin mừng lắm, lại còn tăng lương cho em nữa. Ân nghĩa lớn như vậy thì phải gọi điện cảm ơn anh một câu chứ!”. Nói chuyện nhiều với nhau nên những lời lẽ ngại ngần trước kia đều đã biến mất, nhìn Mỹ Mãn giống như đang cằn nhằn, than thở những phiền não trong cuộc sống với người trong nhà vậy.

Thực ra từ trước đến nay, các nghệ sĩ dưới quyền Lăng Gia Khang chẳng bao giờ thiếu kênh tuyên truyền cả, nói không chừng các đài truyền hình còn tranh nhau mời họ tham gia chương trình để quảng bá cũng nên. Dù nhìn từ góc độ nào thì họ cũng đều hưởng lợi trong vụ “giao dịch” lần này.

“Ừm, vậy em định cảm ơn như thế nào?”. Lăng Gia Khang cười, về chuyện này anh không đưa ra thêm bất cứ lời giải thích nào khác.

“Vậy mời anh một bữa tối nhé!”

“Chỉ có vậy thôi hả?”

“Nếu không thì còn định thế nào nữa?”. Xin lỗi bạn hiền, đối với tình hình kinh tế hiện nay của cô mà nói thì mời bữa cơm cũng đã là chuyện lớn rồi.

“Anh hơi bận chút, tối nay gặp nhau ở chỗ cũ nhé!”. Nói xong câu này, anh nhanh chóng cúp máy.

Mỹ Mãn tức tối nhìn ống nghe trong giây lát. Đây là lần thứ mấy rồi? Hoàn toàn không nhớ nổi đã bao lần Lăng Gia Khang dập điện thoại trước cô.

“Này, này, sao ngây người ra thế? Lúc nãy không phải đang rất ngọt ngào hay sao?”. Tiểu Ái không chờ được đành phải phá ngang khoảng lặng của cô bạn.

“Rốt cuộc anh ta bận tới mức nào đây? Chẳng lẽ bận tới mức ngay cả câu tạm biệt cũng không nói được hay sao?”. Mỹ Mãn đặt điện thoại xuống, khuôn mặt đỏ rực vì bực bội.

“Xì, cậu không hiểu tâm tư của bọn đàn ông đâu. Chiêu này được gọi là “muốn bắt phải thả”! Miệng thì nói là bận này bận kia, nhưng thực ra là muốn giữ khoảng cách để làm mình phải nhớ nhung, khiến cho cậu luôn nghĩ là anh ta còn rất xa vời, rất khó nắm bắt, sẽ kích thích mong muốn được chinh phục, thám hiểm của cậu đấy.”

Chiêu thức quái quỷ gì thế này, Mỹ Mãn bĩu môi đầy nghi hoặc: “Ý cậu nói là anh ta thích mình sao? Đang muốn theo đuổi mình hả?”

“Chính là như thế, không thích thì sao lại có tấm ảnh này chứ?”. Tiểu Ái giơ tờ báo lên ngay trước mặt Mỹ Mãn.

Ừm, nghe ra thì đúng là một tràng lí luận hết sức logic. Thế nhưng Mỹ Mãn chẳng thèm nể mặt bạn mà phụt cười: “Cậu đã suy nghĩ quá nhiều rồi đấy! Tuyệt đối không thể có chuyện đó được! Quan hệ giữa mình với anh ấy cậu rõ hơn ai hết cơ mà.”

“Mình đâu có rõ chứ! Ai mà biết được liệu có phải hai người muốn che mắt thiên hạ, cho nên trong ngoài thống nhất nói chỉ là bạn bè tốt thôi. Cũng giống như cậu với Giả Thiên Hạ hồi trước ấy! Kết hôn cũng phải lén lén lút lút, ngay cả cánh nhà báo mắt tinh như cú vọ cũng chẳng “đánh hơi” được tin tức nào. Nếu như không phải sau đó hai người li hôn thì e rằng bây giờ cũng chẳng có ai biết được chuyện này…”. Nói đến đây, Tiểu Ái bỗng nhiên khựng lại, cô nhận ra rằng mình đã chạm vào vấn đề nhạy cảm. Nhìn thấy sắc mặt Mỹ Mãn bắt đầu trắng bệch, cô mím chặt môi rồi im lặng luôn.

“Mình không sao hết”. Mỹ Mãn mỉm cười. Cho dù trước mặt là người bạn thân thiết mà chuyện gì cũng tâm sự được thì Đinh Mỹ Mãn cũng không muốn bộc lộ ra mình vẫn còn để tâm đến Giả Thiên Hạ. Sự ngoan cố đấy không chỉ thể hiện ra với người bên ngoài mà còn để làm cho mình kiên quyết hơn.

“Không sao ư? Nếu thực sự không sao thì đừng mềm lòng mà cho anh ta ở trong nhà cậu!”. Nghĩ một hồi, Tiểu Ái vẫn thấy phải nói ra mới được.

“Dù gì thì anh ta cũng nộp tiền nhà mà. Hơn nữa mình cũng phải “làm hài lòng” hai cụ nhà mình.”

“Cậu thiếu tiền sao không hỏi mình? Muốn làm hài lòng hai cụ tại sao không nhờ Lăng Gia Khang diễn kịch cùng cậu? Cứ giả bộ là tình cảm yêu đương của cậu đang rất tiến triển thì bố mẹ cậu chắc chắn sẽ không ép cậu nhất định phải quay lại với Giả Thiên Hạ nữa đâu. Đừng có bảo mình rằng cậu sợ anh ta không đồng ý! Chỉ cần cậu mở miệng, anh ta cầu còn không được ấy chứ!”

“Thôi cho mình xin, chuyện không có lợi lộc gì còn lâu anh ta mới làm”. Chuyện này thì Đinh Mỹ Mãn rõ hơn ai hết.

Nghe xong, Tiểu Ái đành lắc đầu bất lực, thấy rõ Mỹ Mãn chắc chắn là một kẻ ngốc trên tình trường. “Thôi được rồi, tốt nhất cậu cứ tha cho Lăng Gia Khang đi! Cậu vẫn còn là một đứa trẻ, loại người trí tuệ cao như vậy cậu không biết cách thưởng thức. Mình thấy cậu chỉ phù hợp với Giả Thiên Hạ, loại người cổ đại chưa tiến hoá hết thôi!”

“Cái gì? Lâm Ái, cậu đừng có quá đáng quá! Lúc mình đây làm mưa làm gió trên tình trường, e rằng cậu còn bú sữa ở nhà đấy.”

“Ồ, vậy chắc phải mượn một câu của Giả Thiên Hạ để nói cậu thôi. Thì ra lúc đang còn bú sữa mình còn có trí tuệ hơn cậu!”

“ … ”

“Mình chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi, đừng có sẹo vừa liền da đã quên đau! Tránh xa Giả Thiên Hạ một chút! Lúc nào thấy cần thiết thì bắt đầu một tình yêu mới, bắt đầu lại từ đầu! Lăng Gia Khang cũng rất được đấy.”
Chương 05: tình trường gặp địch thủ

Chiều muộn chớm thu, ánh đèn điện chiếu vàng rực lên thảm lá rơi trên đường.

Áo sơ mi rộng màu trắng kết hợp với quần đen, cho dù cách ăn mặc này không hề gây chú ý chút nào nhưng Lăng Gia Khang vẫn trở thành tâm điểm của các thiếu nữ. Trên khuôn mặt tuấn tú của anh lúc này in đậm sự lo lắng, thấp thỏm lạ thường. Anh ngẩng đầu, thần người ra nhìn toà nhà phía trước.

Sở cảnh sát!

Rốt cuộc vì lí do gì mà một bữa tối lãng mạn lại phải tiến hành ở trước sở cảnh sát?

“Lý Ninh[13"> đã từng nói rằng: “Mọi thứ đều có thể xảy ra”. Sự tồn tại của Đinh Mỹ Mãn chính là một minh chứng rõ ràng cho câu quảng cáo này không phải trò lừa đảo. Ở cạnh cô ấy nhất định phải quen với việc bất cứ lúc nào cũng có thể đột ngột xảy ra chuyện.

Thật không may, tôi vừa sinh ra đã quen biết cô ấy, cho nên từ lâu đã chấp nhận số phận. Anh còn có thể đấu tranh, vẫy vùng đôi chút, vậy nên hãy trân trọng sinh mệnh, tránh xa Đinh Mỹ Mãn ra!”.

13 – Lý Ninh sinh ngày 8 tháng 9 năm 1963 là một cựu vận động viên thể dục và doanh nhân Trung Quốc. Ông là một trong những vận động viên xuất sắc nhất của thể dục Trung Quốc với 3 huy chương vàng tại Thế vận hội mùa hè 1984, đồng thời được mệnh danh là “Hoàng tử thể thao”. Lý Ninh cũng là người sáng lập và là chủ tịch của tập đoàn sản xuất dụng cụ thể thao hàng đầu Trung Quốc Li-Ning Company Limited.

Bỗng nhiên nhớ lại câu nói cảnh báo của Giả Thiên Hạ trước đây, anh bất giác nhếch miệng lên, chẳng buồn quay đầu lại, đi thẳng vào sở cảnh sát. Tất nhiên khuôn mặt tỏ rõ vẻ chấp nhận số phận, điều đó cũng chẳng có gì to tát cả. Hơn thế anh còn có thể chấp nhận số phận mà không hối hận gì hết, không hề lo sợ chuyện gì mà tiến lên phía trước.

“Anh à, tôi là công dân tốt, nộp thuế, chấp pháp theo đúng luật định. Hàng ngày tôi đều nghiêm chỉnh tuân theo luật lệ giao thông, không hề vi phạm. Bây giờ xảy ra vấn đề lớn như vậy, anh không thể chỉ ghi chép lại rồi cho qua như thế được. Cái tôi cần là đáp án chính xác cơ!”

Giọng nói dõng dạc, kiên định của Đinh Mỹ Mãn lanh lảnh bên tai Lăng Gia Khang. Nghe có vẻ vô cùng nghiêm trọng, anh bất giác bước nhanh lên.

“Thưa cô, đứng trên góc độ cá nhân, tôi rất đồng tình và chia buồn cùng cô, nhưng xét về góc độ công

Full | Lùi trang 15 |Tiếp trang 17

*Trang chủ
1/1838