nhếch miệng cười, đoạt lấy tờ báo đang bị Giả lão gia ấn dưới mặt bàn.
Ánh mắt của anh tự động hướng về bức ảnh mà mình làm nhân vật chính, rồi nhìn ra phía góc trái, nheo nheo mắt, dường như sự tức giận có thể bộc phát lại bất cứ lúc nào. Coi anh là thằng mù sao? Chỉ là cái ôm thôi, có cần phải thân thiết như vậy không? Tình cảm giữa họ sâu đậm đến đâu? Có thể sâu đậm hơn tình cảm thanh mai trúc mã chăng? Dù gì cũng đã có ràng buộc với nhau bằng một tờ giấy, thế mà cô lại có thể nói quên là quên ngay được sao?
“Ta đương nhiên là kích động rồi, cô ta có niềm vui mới thì sẽ không còn bám riết lấy con nữa. Con có thể bỏ hẳn cô ta, làm sao ta lại không vui sướng được chứ? Có điều nói đi cũng phải nói lại, ta nghĩ lại rồi, cái cô MC lần trước đó… thực ra thì… ừm… cũng chỉ tàm tạm thôi, khí chất tầm thường quá!”. Giả lão gia có vẻ trầm tư hơn, chân vắt chữ ngũ, dáng vẻ đầy suy tư, lo lắng, thế nhưng những lời nói ra lại quá đỗi quái dị: “Tiểu Hạ, ngoan nào, nói cho ta nghe, con còn phải lòng ai nữa, ta sẽ “bắt cóc” về đây cho!”
“Bố…”. Đôi mắt anh long lanh, nhiệt tình phối hợp diễn xuất cùng bố mình, bộc lộ một thứ tình cảm cha con sâu đậm: “Vậy phiền bố thân yêu “bắt cóc” con dâu cũ của bố về đây cho con, tiện tay giải quyết luôn tên đàn ông đó.”
BỤP!
Trước đứa con ngốc nghếch, Giả đại lão gia nhất thời thốt không nên lời, cuối cùng chỉ còn biết biến tất cả thành hành động. Ông ném lên bàn một xập ảnh dày cộp.
“Cái gì thế ạ?”. Thiên Hạ liếc qua xập ảnh như chẳng có chuyện gì xảy ra, cất tiếng hỏi.
“Anh tự mình xem đi, cho dù là làm chồng hay người tình, người ta cũng tận tình, chu đáo hơn anh, anh còn tranh giành gì nữa?”. Giả đại lão gia cuối cùng cũng tỏ rõ khí thế mạnh bạo ác liệt trên thương trường trước mặt con trai, ông sập cửa một cái rất mạnh trước khi ra khỏi phòng.
Trong phòng làm việc yên tĩnh lại vang lại giọng hát thê lương lúc nãy. Tiếng hát cũng theo bóng dáng khuất dần của Giả lão gia mà nhỏ dần và tan biến. Nhưng nó thực sự khiến cho Giả Thiên Hạ đau đớn, sụp đổ hoàn toàn. Ca từ đáng phỉ nhổ kèm thêm câu nói “Dù làm chồng hay làm người tình…” khiến tai anh nhói đau.
Thiên Hạ với tay cầm tập ảnh lên, nhẫn nại xem từng tấm một.
… Tiếp đó, sụp đổ lần nữa!
Đúng 30 tấm ảnh, ghi lại tỉ mỉ chi tiết toàn bộ cuộc sống, hoạt động sau li hôn của Đinh Mỹ Mãn trong hơn một năm nay. Đúng như anh dự đoán, tên Lăng tú ông đó thực sự đã có âm mưu từ trước. Họ vừa mới li hôn không được bao lâu, Lăng Gia Khang đã “tình cờ” xuất hiện trong cuộc sống của Đinh Mỹ Mãn. Giả bộ “ngẫu nhiên” gặp nhau ở sân bay, mượn cớ đã quen biết từ trước để tiếp cận cô, đóng vai ông anh tâm lí che chở, hướng dẫn cho “chú cừu con” lạc đường về nhà… Tất cả những hành vi ấy đều chỉ vì một mục đích duy nhất, đó là đợi sau khi cô quên sạch hình bóng anh thì sẽ thừa cơ xen vào thay thế.
Điểm quan trọng ở đây là… mẹ kiếp, lại còn có cả ảnh nữa chứ? Như vậy đồng nghĩa với việc nhất cử nhất động của Đinh Mỹ Mãn đều nằm trong phạm vi kiểm soát của bố anh. Ông già chết tiệt đó lạnh lùng ngồi bên nhìn anh như điên như dại tìm kiếm người phụ nữ này, thế mà chẳng nói cho anh biết sớm rằng cô ấy đã bỏ ra nước ngoài ngoại tình cùng tên đàn ông đáng chém ngàn dao đó!
Chương 04: Dù cho thứ anh đưa đến là người hay không cũng được!
Nhiều lúc một số chuyện trên thế gian này xảy ra quá trùng hợp! Vào buổi chiều đúng hôm Giả đại lão gia ghé thăm Giả Thiên Hạ, phòng làm việc của Đinh Mỹ Mãn cũng nghênh tiếp một vị khách khiến cô vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc tới mức suýt rớt cả hàm!!!
Không phải ai khác, đó chính là bà Đinh, người mẹ đã đích thân sinh thành, nuôi nấng, chăm sóc cô.
Ngay từ cổng lớn của đài truyền hình cho đến tận cửa phòng làm việc của Đinh Mỹ Mãn, bà Đinh không hề nhìn ngó nọ kia mà bừng bừng hào khí đi thẳng một mạch. Không thèm để ý đến một loạt những bảo an, cảnh vệ, trợ lí… muốn ngăn cản bước tiến của mình, bà giống hệt như nhân vật điện tử nổi tiếng Mario, dùng hết sức lực xông về phía trước, cuối cùng cũng đến được trước cửa phòng làm việc của Đinh Mỹ Mãn.
“Mẹ…”
Đinh Mỹ Mãn lặng người, giọng nói pha chút xúc động, nghẹn ngào ở cổ họng, cuối cùng cô cũng chờ được giây phút này.
Sau một hồi bịn rịn, bà Đinh quay người lại, nhướng mày nhìn những người vài giây trước đó đã ra sức cản trở bước tiến của bà, tỏ vẻ đắc ý: “Thế nào? Các người đã nhìn thấy rõ chưa? Đã mãn nguyện chưa? Đã tin tôi chính là mẹ ruột của Đinh Mỹ Mãn chưa?”
Tin chắc rồi, tin chắc rồi, tuy rằng khí thế của người làm mẹ này có chút không ổn lắm nhưng nhìn kĩ lại cách ăn vận, trang điểm của bà – mái tóc ngắn nhuộm màu nâu hạt dẻ, áo sơ mi màu trắng tuyết kết hợp với váy ngắn màu đen làm nổi bật khí chất hiếm có – những nét này thực sự rất giống với phong cách và tác phong của Đinh Mỹ Mãn.
Đứng bên cạnh bà, mãi một hồi lâu Mỹ Mãn mới lấy lại được thần trí, cô gắng kìm nén sự xúc động trong lòng, đưa tay ra hiệu bảo những người khác đi ra khỏi phòng.
Ngay sau khi cửa phòng làm việc được khoá lại, bà Đinh ngay lập tức trách móc cô con gái yêu: “Con đúng là đứa con gái bất hiếu! Con về nước lúc nào mà không buồn lết về nhà thăm bố thăm mẹ. Người làm mẹ như tôi lại phải xem báo mới biết được tung tích của con gái mình. Con thấy mình có xứng đáng với liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh hay không?”
“Con, con… con có thể quay về nhà sao?”. Mỹ Mãn cười ngốc nghếch, xúc động đến mức chẳng nói nên lời.
“KHÔNG – THỂ – ĐƯỢC!”
Tâm trạng vừa mới kích động tột độ đã ngay lập tức bị gáo nước vô tình dập tắt, Mỹ Mãn mếu máo, nũng nịu: “Thế nhưng con rất rất nhớ nhà, nhớ món mướp đắng của mẹ làm, nhớ món thịt kho tàu của bố nấu, hu hu…”
“Cho con đó, mướp đắng với thịt kho tàu!”. Có lẽ đã sớm đoán được những lời cô sẽ than thở, kêu ca, bà Đinh lấy hai túi đựng đồ lớn từ trong túi xách của mình ra, đặt lên mặt bàn làm việc. Mùi hương từ hai món ăn này bốc lên thơm phức, bà Đinh tiếp tục: “Không cho phép con nũng nịu, nhố nhăng nữa! Muốn về nhà cũng được, nhưng trước tiên phải lo mấy chuyện tình cảm rối rắm của con đâu ra đấy đã!”
“Mấy chuyện tình cảm của con không cần phải lo đâu, vì hiện nay nó là một khoảng trống không”. Không có tình yêu cũng chẳng mấy đáng thương, nhưng nếu như ngay lúc vừa mất đi tình yêu lại mất đi cả tình thân thì có lẽ cuộc đời người đó quá là bi kịch, thảm hại! Đời Đinh Mỹ Mãn đã bi kịch, thảm hại như vậy đấy!
“Thật thế hả?”. Giọng bà Đinh cho thấy rõ sự nghi ngờ, không mấy tin tưởng.
“Thật mà, thật mà!”. Mỹ Mãn gật đầu lia lịa.
“Bốc phét! Con tưởng mẹ không biết đọc sao? Dù có không biết chữ, mẹ xem ảnh cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Thế cái tên Lăng Gia Khang đó là thế nào vậy?”. Vừa nói, bà Đinh vừa rút tờ báo từ túi xách ra, đặt ngay trước mặt Mỹ Mãn, chỉ vào bức ảnh tình tứ kia và vặn hỏi cô.
“Mẹ…”. Cô bất lực kéo dài giọng nũng nịu, biết rõ tình ngay lí gian, có nhảy xuống sông Hoàng Hà chưa chắc đã rửa sạch được “oan khuất”!
“Bây giờ con đang ở đâu?”. Tốc độ chuyển chủ đề của bà Đinh thật sự không phải nhanh mà là quá nhanh!
“À, con đang thuê nhà ở…”
“Thôi chết! Vậy hàng ngày ai nấu cơm cho con ăn? Chắc không phải ngày nào cũng ăn đồ đông lạnh đấy chứ? Có phải lại suốt ngày thức thâu đêm làm việc không? Cứ thế này thì chưa đến ba mươi tuổi, da dẻ con sẽ chảy xệ xuống tận mặt đất mất. Già nua xấu xí thì chớ, lúc đi lại còn lê lết trên mặt sàn, đau lắm đấy!”
Cảm động nghẹn ngào đã đành, bên cạnh đó, Mỹ Mãn còn thực sự bội phục sức tưởng tượng phong phú, sinh động của mẹ mình.
“Mau gọi Thiên Hạ đến rồi hai đứa cùng sống với nhau đi!”. Rất nhanh sau đó, bà đưa ra biện pháp giải quyết vấn đề.
“Mẹ lại nói đùa quá đáng rồi. Không phải mẹ bảo xem ảnh là hiểu sao? Chả lẽ chỉ nhìn thấy ảnh của con với Lăng Gia Khang mà mẹ phớt lờ đi bức ảnh của Giả Thiên Hạ vui vẻ bên tình mới ạ?”. Kiểu đối xử thiếu công bằng đó, mẹ cô đừng có biểu hiện rõ nét quá như thế được không?
“Con thì hiểu cái quái gì? Đấy là nó muốn chọc tức con thôi. Bây giờ mẹ sẽ gọi điện cho Thiên Hạ, bảo nó quay về chăm sóc con. Nếu như nó không chịu, tên đàn ông đó sẽ được liệt ngay vào “danh sách đen”, con thì dọn về nhà ở cùng bố mẹ. Mẹ dám đảm bảo sau này sẽ không can thiệp vào đời sống tình cảm yêu đương của con nữa. Ừm, vậy cứ như thế đi, còn nếu như nó đồng ý thì ngày nào mẹ cũng làm mướp đắng với thịt kho tàu cho hai đứa ăn. Công việc của hai đứa đều bận rộn, phải ăn ngon một chút. Đừng để đến khi ba mươi tuổi, da dẻ lại bị chảy xệ…”
“Mẹ!”. E sợ bà Đinh lặp lại lần nữa những câu nói logic kì lạ về làn da vừa rồi, Mỹ Mãn nhanh chóng ngắt lời: “Được rồi, được rồi, tự con sẽ nói với anh ta, mẹ đừng có gọi điện đấy nhé!”
“Ngoan quá! Mẹ biết mà, con gái mẹ lúc nào cũng ngoan nhất, nghe lời nhất. Còn nữa, trời bắt đầu trở lạnh rồi, nhớ mặc thêm quần áo vào. Những bộ mặc mùa hè cũng đến lúc phải cất vào tủ rồi đấy, nhớ phải đắp chăn dày hơn! Con gái mà chịu lạnh thì không tốt cho sức khoẻ đâu. À… còn gì nữa nhỉ? Con đợi một chút, mẹ viết vào một tờ giấy, liệt kê những chuyện phải chú ý. Đợi mẹ viết ra rồi sẽ đưa cho con…”
Nói xong, bà lại đưa tay vào trong túi xách định lấy gì đó. Mỹ Mãn nhìn mẹ mình với ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ đó chính là túi không đáy của Đôrêmon. Tại sao trong đó thứ gì cũng có thế? Những lời dặn dò, cằn nhằn này trước kia làm cô cảm thấy phiền phức, muốn lảng tránh, giờ nghe thấy lại có cảm giác hết sức ấm áp. Mỹ Mãn mím chặt môi, không nói tiếng nào, cũng không tỏ ra phiền lòng, ngay lúc đôi mắt cô bắt đầu hơi đỏ, nước mắt sắp tuôn rơi thì điện thoại đổ chuông.
Cô nhìn số điện thoại lạ hiển thị trên màn hình, lưỡng lự quay sang nhìn mẫu thân đại nhân.
“Nghe đi!”. Con gái do đích thân bà mang nặng đẻ đau, bà không hiểu cô thì còn ai hiểu nữa. Ánh mắt lưỡng lự, thiếu tự tin đó khó mà qua được con mắt tinh tường của bà.
Mỹ Mãn lặng nuốt nước miếng, thầm nguyền rủa kẻ chết giẫm nào đã ngăn cản cô tận hưởng niềm xúc động tràn trề vừa rồi. Vì lí do đó nên khi nghe điện thoại, giọng nói của cô bộc lộ rõ sự khó chịu và thô bạo: “Alô! Ai thế?”
“Này, sao cháu lại có thể nói chuyện với chú như thế hả? Tốt xấu gì thì chú cũng là trưởng bối, bề trên của cháu mà!”
Giọng nói trách móc nghe như của đứa trẻ tám tuổi đó mà lại tự xưng là trưởng bối, bề trên của cô? Mỹ Mãn cau mày suy nghĩ, sống lưng bắt đầu thấy lành lạnh, bất giác có dự cảm không lành. Thông tin nhanh chóng được bộ não giải mã, ý thức ngay về danh tính của người ở đầu dây bên kia, Mỹ Mãn run run hỏi lại: “Giả… Giả… Giả Vượng Bảo?”
Nghe thấy cái tên đó, mắt bà Đinh sáng long lanh, nhanh chóng áp tai vào ống nghe.
“Bậy bạ, phải gọi là Thập tứ biểu thúc[12">chứ!”.
12 – Chú họ thứ mười bốn.
Một chữ “biểu” xa vạn dặm, ông chú họ này còn xa đến mức chả tìm được tung tích, huống hồ đó lại là chú họ của tên chồng cũ trời đánh