XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp - trang 33

khi thầy Ôn nhìn Kỳ Quyên cúi đầu xin lỗi, vẻ dịu dàng toát lên trong ánh mắt, Tiêu Tinh đứng bên cạnh nên nhìn thấy rất rõ! Dĩ nhiên, người biết rõ chân tướng là Tiêu Tinh không thể nói ra được, bởi vì cô đã hứa với thầy Ôn sẽ không nói với người khác.

Hai người đang nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe màu trắng đi ra từ bãi đỗ xe dừng trước mặt mình. Ôn Bình hạ cửa xe, nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Có cần tôi đưa hai người về không?”.

Tiêu Tinh vội nói: “Không cần đâu thầy, bọn em tự bắt xe…”.

Ôn Bình nói: “Đoạn đường này khó bắt xe lắm, hơn nữa trời sắp mưa rồi”.

Kỳ Quyên và Tiêu Tinh ngồi trong nhà hàng rất lâu, không hề phát hiện ra thời tiết bên ngoài thay đổi. Không khí oi bức rõ ràng là đang dự báo một trận mưa sắp ập tới. Sau khi Ôn Bình nói xong câu này, thậm chí còn có giọt mưa mát lạnh rơi xuống mặt họ.

Tiêu Tinh vẫn đang đấu tranh tư tưởng nhưng Kỳ Quyên đã nói: “Vậy thì cảm ơn thầy Ôn nhé!”.

Sau đó cô không hề khách khí mở cửa chui vào ghế sau, lại còn dùng ánh mắt ra hiệu với Tiêu Tinh “Đừng nói nhiều nữa, mau lên xe, nếu không sẽ bị ướt như chuột lột đấy”.

Tiêu Tinh ức chế tới mức muốn ói máu.

Mình thật là ngốc khi lo lắng cô ấy bị thầy Ôn lừa mà nghĩ mọi cách để từ chối không lên xe. Kỳ Quyên lại còn chủ động chui vào xe, cô ấy thật sự… hoàn toàn không cảm thấy nguy hiểm sao?

Tiêu Tinh gượng gạo ngồi lên xe, Ôn Bình quay lại nhìn cô khẽ mỉm cười, “Tiêu Tinh, em vẫn cùng anh Thẩm sống ở khu biệt thự Nguyệt Hoa chứ?”.

Tiêu Tinh gật đầu: “Vâng”.

Ôn Bình nhìn Kỳ Quyên: “Cô Kỳ sống ở đâu?”.

Kỳ Quyên vội nói: “Tôi ở phía quảng trường Thời Đại”.

Ôn Bình gật đầu, khởi động xe, lúc đến ngã tư anh rẽ trái không chút do dự.

Chiếc xe đi chậm rãi trên con đường rộng thênh thang. Dưới ánh đèn vàng ấm áp hai bên đường, khuôn mặt của Ôn Bình lúc sáng lúc tối, nụ cười trên khóe môi cũng lúc ẩn lúc hiện.

Tiêu Tinh nhìn nụ cười của anh ta, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt…

Rõ ràng là chỗ ở của Kỳ Quyên khá gần, chỉ cần rẽ phải là ở ngã tư rồi, đi thêm mấy con phố nữa là tới. Nhưng anh ta lại cố tình rẽ trái… Điều đó cũng có nghĩa là anh ta phải vòng đường xa đưa Tiêu Tinh về nhà rồi lại vòng đường xa hơn nữa để đưa Kỳ Quyên về nhà.

Còn lâu Tiêu Tinh mới tin thầy Ôn “lạc đường”. Anh ta vòng đường xa như vậy rõ ràng là cố ý.

Đây là khu tập trung nhiều nhà hàng cao cấp khá nổi tiếng trong thành phố. Trước đây Tiêu Tinh đã từng cùng Thẩm Quân Tắc đến đây ăn cơm, vì thế vô cùng quen thuộc với đường xá ở đây. Còn một quý tộc độc thân như Kỳ Quyên thì lại rất ít khi đến ăn ở những nhà hàng đồ Âu thích hợp cho các đôi tình nhân hẹn hò này. Bình thường cô đều tự nấu ăn ở nhà hoặc mua đồ ăn về nhà nên không quen đường ở khu này.

Kỳ Quyên hoàn toàn không ý thức được rằng “anh lái xe” đang đi vòng vèo. Hay nói cách khác là cô không hề quan tâm tới việc “anh lái xe” đi đến chỗ nào trước. Chỉ cần cuối cùng đưa mình về nhà là được, đâu cần biết anh đi đường thẳng hay đi vòng quanh trái đất một vòng.

Nếu nói trước đây Tiêu Tinh vẫn chưa thể chắc chắn về mục đích Ôn Bình kết hôn với Kỳ Quyên trong game thì đến hôm nay, cô đã lờ mờ đoán được – Thầy bình mực thật sự thích A Quyên nhà mình sao?

Nếu không thì bị cô ấy chửi mà vẫn còn cười tươi như thế sao?

Anh ta đâu mắc chứng thích ngược đãi mình, bị cô ấy vô cớ chửi cho một trận mà vẫn tỏ ra thoải mái bắt tay cô ấy, lại còn chủ động thanh toán, thậm chí ân cần đưa người ta về nhà…

Thật là quá kỳ lạ.

Tiêu Tinh quay sang nhìn Kỳ Quyên, cô đang cúi đầu nghịch điện thoại. Khuôn mặt bị kính râm che kín không nhìn rõ nét mặt, khóe miệng khẽ mỉm cười – Cô đang vào weibo[1"> bằng điện thoại, ngón tay thon dài ấn phím thần tốc, trả lời comment, share tin bài vô cùng bận rộn, hoàn toàn không cảm nhận được không khí bất thường trong xe.

[1"> Trang blog lớn nhất Trung Quốc.

Kỳ Quyên với kinh nghiệm tình trường bằng không cho dù trong công việc mạnh mẽ quyết đoán nhưng trong tình cảm thì lại khá ngây thơ.

Cô không hề có tâm tư nhạy cảm mà một cô gái nên có, một người tính tình thẳng thắn như cô suy nghĩ cũng không vòng vo, hoàn toàn không biết khi con trai theo đuổi con gái thì sẽ biểu hiện như thế nào, thậm chí không hề nghĩ tới vấn đề “Vì sao thầy Ôn đưa mình về nhà”. Đối với cô, thầy Ôn chỉ là “Trời sắp mưa nên tiện đường đưa về” mà thôi…

Tiêu Tinh còn nhớ cách đây không lâu mình đã từng nghĩ tới một vấn đề, nếu nói thầy Ôn là sói đội lốt cừu, chị Kỳ Quyên là hổ cái. Khi hổ cái vào hang sói, rốt cuộc kết quả cuối cùng là ai ăn thịt ai đây?

Bây giờ cô thấy kết quả rất rõ ràng.

Vì Ôn Bình là sói thật, còn Kỳ Quyên lại là hổ giấy.

[4">

Chiếc xe của Ôn Bình nhanh chóng đến gần khu biệt thự Nguyệt Hoa. Tiêu Tinh thấy đã đến nhà mình, đành phải mở cửa xuống xe, nói với Ôn Bình: “Em đến nhà rồi, cám ơn thầy Ôn”.

Ôn Bình gật đầu với cô, “Đừng khách sáo”.

Kỳ Quyên hoàn toàn không biết “anh lái xe” đang đi đường vòng nên cũng vẫy tay với Tiêu Tinh: “Bye bye Tiêu Tinh, tối buôn nhé!”. Nói rồi liền đóng cửa xe lại.

Tiêu Tinh nhìn cô, lặng lẽ quay đầu về nhà.

Trong xe chỉ còn lại hai người, không ai nói chuyện, không khí bỗng chốc trở nên yên lặng. Vì trời mưa to nên khu vực gần khu biệt thự Nguyệt Hoa bắt đầu tắc đường. Một hàng xe dài nối đuôi nhau trên đường, đuôi xe kết thành một dãy dưới trời mưa, giống như một sợi xích màu đỏ dài vô tận.

Mưa càng lúc càng to, tiếng mưa rơi lên kính xe lộp bộp. Kỳ Quyên nhìn cảnh tượng tắc đường đáng sợ bên ngoài, không kìm được khẽ cau mày.

Ôn Bình thấy cô cau mày, liền nói: “Cô Kỳ có vội về không?”.

Kỳ Quyên quay lại đáp: “Không sao, tôi không vội”.

Ôn Bình nhìn ra ngoài cửa xe và nói: “Mưa to quá, tắc đường khá nghiêm trọng, đành phải chờ một lúc thôi”.

Kỳ Quyên nói: “Vâng, chờ chút đi, an toàn là trên hết”.

Ôn Bình mỉm cười, chuyển chủ đề nói chuyện: “Đúng rồi, tôi đã nghe Tiêu Tinh nhắc đến cô, cô là luật sư đúng không?”.

Nhắc đến công việc, Kỳ Quyên lập tức trở nên nghiêm túc: “Đúng vậy, tôi làm việc ở văn phòng luật sư Thời Đại”. Cô lấy trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho anh, “Đây là danh thiếp của tôi, sau này thầy Ôn gặp vấn đề gì về pháp lý thì có thể tìm tôi”.

Kỳ Quyên vốn là một người rất nghĩa khí. Thầy Ôn mời cô ăn cơm, đưa cô về nhà, hơn nữa anh lại là thầy giáo của chị em tốt của mình, dĩ nhiên cô rất vui nếu sau này có thể giúp được anh. Là một luật sư chuyên nghiệp, thầy Ôn có bất kỳ vấn đề gì không hiểu về mặt pháp lý, cô đều có thể thẳng thắn giải thích. Cho dù anh muốn kiện cáo, cô cũng có thể giảm chút chi phí thuê luật sư cho anh.

Ôn Bình cầm lấy tấm danh thiếp trên tay cô. Trên nền danh thiếp màu trắng viết tên, số điện thoại, nơi làm việc, địa chỉ email của cô. Phong cách thiết kế giống hệt cá tính của cô, nền trắng chữ đen, đơn giản, phóng khoáng.

Chẳng mấy chốc đã lấy được danh thiếp của cô, điều đó khiến Ôn Bình hơi ngạc nhiên, đúng là không tốn chút công sức nào, vẫn chưa kịp hỏi, cô ấy đã chủ động đưa cho mình phương thức liên lạc. Quả nhiên là người phụ nữ của công việc, mọi chuyện đều đứng ở góc độ công việc để suy xét. Trong mắt cô, Ôn Bình rõ ràng đã biến thành khách hàng tiềm năng.

“Cảm ơn”. Ôn Bình mỉm cười, nhét danh thiếp vào ví, nhân tiện lấy danh thiếp của mình đưa cho cô, “Đây là danh thiếp của tôi, sau này nếu cô Kỳ cần giúp đỡ, cũng có thể tìm tôi bất cứ lúc nào”.

Kỳ Quyên cầm lấy danh thiếp trên tay anh, nhìn thấy trên danh thiếp viết hai chữ Ôn Bình và phương thức liên lạc, cũng là tấm danh thiếp nền trắng chữ đen nhưng danh thiếp của anh lại rất bắt mắt, chữ và bố cục đều được thiết kế tỷ mỉ, trông vô cùng tinh xảo, mặt sau còn in hoa văn độc đáo.

Kỳ Quyên không kìm được hỏi: “Danh thiếp này là do thầy Ôn tự thiết kế sao?”.

Ôn Bình gật đầu: “Ừm, tiện tay vẽ vài thứ”.

Kỳ Quyên tấm tắc khen: “Rất đẹp”.

Ôn Bình không kìm được mỉm cười. Được cô khen khiến anh rất vui.

Bên ngoài trời vẫn mưa to, đoàn xe dài dằng dặc cũng không di chuyển chút nào. Hai người trong xe đều không nói gì, hình như không khí quá mờ ám, Kỳ Quyên đành phải chủ động tìm chủ đề nói chuyện. Cô nói tiếp: “Đúng rồi, tôi thường nghe Tiêu Tinh nhắc đến thầy. Thầy Ôn tốt nghiệp đại học mỹ thuật ở nước ngoài đúng không? Trẻ như vậy mà đã làm giảng viên hướng dẫn thạc sĩ, thật đúng là tuổi trẻ tài cao”.

Dĩ nhiên khi Tiêu Tinh nhắc tới Ôn Bình, trong mười câu thì có đến chín câu là chửi anh.

Kỳ Quyên khó khăn lắm mới chọn ra được một câu khen ngợi duy nhất, đó chính là “tuổi trẻ tài cao”.

Tâm trạng vui vẻ khi được khen ngợi của Ôn Bình vẫn tiếp diễn, anh mỉm cười nói: “Cô Kỳ quá khen rồi”. Ngừng một lát anh lại nói đùa: “Thực ra tôi không được coi là trẻ được nữa, đi trên đường một đám trẻ con gọi tôi là chú. Ở trường, sau lưng tôi các sinh viên cũng gọi tôi là chú”.

Kỳ Quyên nghiêm túc nói: “Tôi cũng thường xuyên bị gọi là cô”.

Ôn Bình cười nói: “Cô không để ý sao? Rất nhiều cô gái đều không thích bị gọi là cô”.

Kỳ Quyên nhún vai: “Cách xưng hô thôi mà, chẳng sao cả, bị gọi là cô mặt cũng đâu thêm nếp nhăn”.

Quả nhiên tính cách của cô rất cởi mở, Ôn Bình nhìn Kỳ Quyên, chỉ thấy càng nhìn càng thuận mắt.

Có điều, vì sao cô lại đeo kính râm.

Ôn Bình không khỏi nghi ngờ hỏi: “Cô Kỳ quen đeo kính râm sao?”.

Vẻ mặt của Kỳ Quyên dưới chiếc kính râm có chút ngượng ngùng: “À, đeo kính để tránh nắng”.

Bên ngoài đang mưa, ngồi trong xe còn đeo kính râm tránh nắng? Đây rõ ràng là cái cớ.

Ôn Bình cũng không vạch trần cái cớ của cô, thấy dòng xe bên ngoài bắt đầu dịch chuyển, hình như tình hình giao thông phía trước đã trở lại bình thường, Ôn Bình liền quay đầu lại, mỉm cười rồi khởi động xe.

Nửa tiếng sau, cuối cùng đã đến nhà Kỳ Quyên. Nơi ở của cô phải đi qua một con ngõ dài khoảng mười mét, xe không đi qua được. Bên ngoài trời vẫn mưa rất to, nếu Kỳ Quyên xuống xe thì sẽ bị ướt như chuột lột.

Kỳ Quyên không hề bận tâm tới việc bị ướt nhưng Ôn Bình thì bận tâm. Dĩ nhiên anh sẽ không giương mắt nhìn cô bị ướt.

“Tôi đến nơi rồi, cảm ơn anh”. Kỳ Quyên nói rồi mở cửa xuống xe.

“Khoan đã”. Ôn Bình ngăn cô lại, lấy một chiếc ô trong ngăn để đồ, quay lại đưa cho cô, mỉm cười nói: “Ô này”.

“Không sao…”.

“Đừng khách sáo, cầm lấy”. Ôn Bình nhét ô vào tay cô.

Kỳ Quyên đành phải cầm ô, rồi lại nói “cảm ơn”, sau đó mới mở cửa xuống xe.

Cô mở ô, đi ra phía ghế lái, vẫy tay với Ôn Bình qua cửa kính, “Tạm biệt thầy Ôn”.

Ôn Bình gật đầu, “Tạm biệt”.

Thấy cô quay người đi vào ngõ, Ôn Bình đang định khởi động xe thì đột nhiên nghe thấy một tiếng “á”. Kỳ Quyên đi giày cao gót tám phân, đi nhanh quá trong mưa không cẩn thận bị trượt chân, suýt chút nữa thì ngã, người cũng suýt lao vào tường.

“…”. Ôn Bình vội vàng mở cửa xe, bước tới đỡ cô, khẽ

Full | Lùi trang 32 |Tiếp trang 34

*Trang chủ
3/2270