XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp - trang 31

phụ cận:

[Phụ cận"> [Mr. Bottle">: Xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu, nhà cô ấy vừa mất điện, bây giờ thì on rồi:).

Vừa dứt lời thì cô dâu xuất hiện bên cạnh chú rể, thần kỳ như cùng tần sóng não bộ vậy.

Những người thích tám chuyện lên chat riêng:

“Tôi cảm thấy hai người họ chắc chắn là quen nhau ngoài đời, không biết chừng còn có gian tình ~”.

“Tôi cũng thấy vậy! Chú rể vừa nói lên mạng là cô dâu lập tức lên mạng, làm gì có chuyện thần giao cách cảm như thế!”.

“Không phải là người yêu ngoài đời chứ?”.

“Có khả năng!”.

“Không biết chừng còn là vợ chồng, hai vợ chồng cùng lên mạng ở nhà, chồng ở phòng làm việc, vợ ở phòng ngủ. Vợ mất mạng, chồng qua giúp đỡ vợ kiểm tra dây mạng, kiểm tra xong rồi, hai người cùng lúc lên mạng”.

“= =, cậu giỏi tưởng tượng gớm…”.

Mọi người đều cho rằng hai vợ chồng có thần giao cách cảm, không ai ngờ rằng cô dâu và chú rể lúc này thực ra đều là do một mình Mr. Bottle đăng nhập điều khiển.

Đỗ Quyên và Bottle cùng đi đến trước mặt Nguyệt Lão, cử hành nghi lễ thề ước cuối cùng trong tiếng vỗ tay của mọi người.

Ôn Bình ngồi trước máy tính, bình tĩnh thao tác hai nhân vật, khi nhảy ra câu hỏi “Con có đồng ý lấy Hoa Đỗ Quyên Nở làm vợ không” thì ấn đồng ý không chút do dự, sau đó mở Client khác, khi nhảy ra câu hỏi “Con có đồng ý lấy Mr. Bottle làm chồng không” thì cũng tiện tay ấn đồng ý.

Mặc dù có cảm giác kỳ quặc là “tự mình lấy mình” nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Ôn Bình.

Cuối cùng hôn lễ cũng kết thúc, những người đến dự dùng thiếp cưới đổi kẹo mừng ở chỗ NPC. Có rất nhiều người may mắn mở kẹo mừng được đá quý cao cấp. Người kém may mắn nhất cũng có thể đổi được 100 xu. Mọi người đều rất vui mừng, kênh phụ cận ngập tràn trong hoa tươi và những lời chúc phúc.

[Phụ cận"> [Tiểu Tiểu Pháp Sư">: Chúc sư phụ và đại sư huynh trăm năm hòa hợp!

[Phụ cận"> [Manh Manh Đứng Lên">: Chúc hai vợ chồng ân ái, đầu bạc răng long ~.

[Phụ cận"> [Bình Phân Thu Sắc">: Tôi đến xem hôn lễ, chúc hai vị tương thân tương ái ~ Tân hôn vui vẻ!

[Phụ cận"> [Nam Cung Ức">: Khó khăn lắm mới có nhiều người góp mặt thế này, nào nào, mọi người cùng chụp tấm ảnh kỷ niệm nào!

Trước lời kêu gọi của Nam Cung Ức, tất cả mọi người trong Nam Cung Thế Gia và những người đến xem hôn lễ cùng tập hợp xung quanh Nguyệt Lão, đứng thành mấy hàng chụp ảnh kỷ niệm, rất nhiều người mang pháo hoa cũng đốt pháo không tiếc tay. Hôn lễ vô cùng náo nhiệt.

[Phụ cận"> [Mr. Bottle">: Cảm ơn mọi người đến tham dự hôn lễ của chúng tôi:).

[Phụ cận"> [Hoa Đỗ Quyên Nở">: Cảm ơn mọi người đến tham dự hôn lễ của chúng tôi:).

Ngay cả lời cảm ơn cũng giống hệt nhau… Quả nhiên là phu xướng phụ tùy?

Thực ra chỉ là Ôn Bình lười nên copy past mà thôi.

Khi pháo hoa cháy hết, mọi người cũng dần dần giải tán, trong lễ đường chỉ còn lại cô dâu chú rể và cô bạn Tiêu Tinh vô cùng tò mò.

Tiêu Tinh nghi ngờ chat riêng với Kỳ Quyên: “A Quyên, mạng nhà mày được chưa?”.

Đối phương im lặng rất lâu không trả lời.

Tiêu Tinh nói tiếp: “Xin lỗi mày, Bottle uy hiếp tao đòi số điện thoại của mày, tao bất đắc dĩ phải cho anh ta T_T”.

Lần này thì đã nhắn lại: “Ồ, anh ta uy hiếp mày sao?”.

“Đúng vậy, không phải tao cố ý cho anh ta đâu, tao thật sự không còn cách nào T_T”.

“Em Tiêu Tinh, bữa trưa ngày mai của em bay mất rồi:)”.

“…”.

“Tôi là thầy Ôn của em”.

“Sặc! Thầy Ôn chơi hai nick, tự mình kết hôn với mình sao?”.

“Ừm, tôi thật sự chẳng còn cách nào”.

“…”.

Cứu với! Sao lại là anh ta cơ chứ, chị Kỳ Quyên yên tâm đưa tài khoản cho anh ta, thật là bất cẩn…

“Cuối cùng đã hoàn thành hôn lễ, haizz, kết hôn với chị em tốt của em thật là gian nan”.

Tiêu Tinh nói với tâm trạng phức tạp: “Đúng vậy đúng vậy, cuối cùng cũng kết hôn rồi, chúc mừng chúc mừng, tân hôn vui vẻ ~”.

Ôn Bình nói: “Cảm ơn em:)”.

Thấy không còn sớm nữa, Tiêu Tinh vội nói: “Thưa thầy, em off trước đây ^_^”.

“Ừm, tiết đầu tiên ngày mai lại là tiết của tôi, đừng đến muộn đấy”.

“Biết rồi biết rồi! Em sẽ không bao giờ đến muộn nữa!”.

Tiêu Tinh gõ xong hàng chữ ấy lập tức offline, Ôn Bình thấy nick cô đã tắt, lắc đầu ngao ngán. Chắc chắn ngày mai cô ta lại đến muộn, haizz, IQ của con bé này sao cứ dừng mãi ở thời thơ ấu cơ chứ.

Đúng lúc ấy, đột nhiên màn hình điện thoại của anh sáng lên, nhận được tin nhắn từ Hoa Đỗ Quyên Nở: “Mạng của tôi được rồi ~ lập tức đăng nhập đây”.

Cùng với tin nhắn ấy, trên màn hình cũng cùng lúc hiện ra tin nhắn hệ thống: “Xin lỗi, tài khoản Hoa Đỗ Quyên Nở được đăng nhập ở nơi khác, bạn sẽ bị out sau mười giây”.

Quả nhiên là cô ấy có tác phong rất nhanh nhẹn, một tay nhắn tin, một tay đăng nhập, hai tay hai súng, tranh thủ từng phút từng giây.

Tài khoản Hoa Đỗ Quyên Nở tự động offline, mười giây sau, Hoa Đỗ Quyên Nở do chính Kỳ Quyên đăng nhập xuất hiện trước mặt Bottle.

Hình như cô có chút mơ màng, nhìn hội trường hôn lễ vô cùng hoành tráng nhưng không một bóng người im lặng rất lâu mới mơ hồ hỏi: “Ặc, hôn lễ đã kết thúc rồi sao?”.

Bottle đáp lại bằng một nụ cười: “Đúng vậy, kết thúc rồi:)”.

Theo trình tự, sau khi hôn lễ kết thúc chính là thời gian hai vợ chồng động phòng hoa chúc. Hệ thống sẽ đưa hai người vào phòng tân hôn. Đó mới là thời khắc ngọt ngào nhất, lãng mạn nhất trong hôn lễ,

Kỳ Quyên vừa nghĩ tới việc lát nữa sẽ cùng Bottle ở trong phòng tân hôn… là cảm thấy…

Offline thì tốt hơn! “Ồ, vậy thì tôi đi tắm đây, bye bye ~”.

Gõ xong hàng chữ này, Kỳ Quyên nhanh chóng offline.

Ôn Bình không kìm được mỉm cười: Cô dâu này không những không tham gia bái đường, ngay cả động phòng hoa chúc cũng định nhảy qua sao?
Chương 10: Lần đầu gặp mặt

[1">

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Tinh vội vàng chạy vào lớp vào giây cuối cùng khi tiếng chuông vào học vang lên. Ôn Bình đang đứng trên bục giảng dường như đã biết trước kết quả này, mỉm cười với cô rồi mở Power Point bắt đầu giảng bài.

Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt màu xanh lam, chiếc quần Tây vừa vặn làm tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, giầy da bóng lộn. Cách ăn mặc như thế này khiến anh trông vô cùng trẻ trung, đẹp trai và tràn đầy sức sống. Đặc biệt là khi anh nhìn bạn với ánh mắt chăm chú, nụ cười thân thiện… hiệu quả tuyệt đối có thể tẩy não bạn trong nháy mắt.

Dĩ nhiên, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài của anh. Các bạn trong lớp của Tiêu Tinh đã sớm nhận ra bản chất của anh. Cho dù hôm nay thầy Ôn ăn mặc vô cùng đẹp, mọi người cũng chỉ lặng lẽ chiêm ngưỡng, nhưng khi bàn tán trong Weixin (phần mềm chat) thì lại khác:

“Thực ra thầy Ôn của chúng ta có rất nhiều ưu điểm… ví dụ đẹp trai này, lại còn…”.

“Lại còn cái gì?”.

“Còn… còn không?”.

“Hết rồi!”.

Cuối cùng đã kết thúc một ngày học, Tiêu Tinh đang thu dọn sách vở, đột nhiên nhận được điện thoại của Kỳ Quyên.

“A lô, Tiêu Tinh, tan học chưa?”. Đầu dây bên kia vang lên tiếng còi ô tô ồn ào, chắc là cô ấy đang đứng bên đường gọi điện thoại. Tiêu Tinh vừa sắp xếp màu vẽ vừa trả lời: “Tao vừa tan học, sao thế A Quyên?”.

“Là thế này, tao có voucher giảm giá suất ăn tình nhân ở một nhà hàng đồ Âu mới mở gần đây. Nghe nói đồ ăn rất ngon, cũng rất nhiều. Một mình tao ăn không hết, hay là hai đứa mình cùng đi ăn đi!”.

Kỳ Quyên nói nhanh như bắn súng liên thanh vậy. Tiêu Tinh chần chừ một lúc mới hỏi: “Là suất ăn tình nhân sao?”.

Kỳ Quyên nói: “Đúng vậy, dù sao thì anh Thẩm Quân Tắc nhà mày đi công tác rồi. Mày đi ăn cùng tao đi. Nếu không một mình tao ăn hai suất tình nhân thì thật kỳ quặc, một người ăn hai suất, người ta sẽ tưởng tao là lợn!”.

Tiêu Tinh cũng không muốn về nhà nấu cơm, chị em tốt mời dĩ nhiên sẽ không từ chối, thế là cô gật đầu nói: “Ok, nhà hàng ở chỗ nào?”.

Kỳ Quyên nói: “Mày mù đường, tao nói mày cũng không tìm được. Thế này nhé, bây giờ tao bắt xe đến cổng trường mày đợi mày, mày mau ra ngoài… Xe của tao đến rồi bye bye!”.

“Ấy…”. Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói xong thì cô đã cúp máy.

Khi Tiêu Tinh thu dọn màu vẽ xong đi ra cổng trường thì Kỳ Quyên đã đợi ở đó rồi.

Hôm nay cô mặc bộ váy công sở gọn gàng, lịch sự, đi đôi giày cao tám phân, đậm phong cách của dân văn phòng. Mái tóc đen nhánh cắt đến ngang cằm, khuôn mặt trái xoan hơi gầy kết hợp với kiểu tóc này khiến cô không hề có một chút yếu đuối của phụ nữ, ngược lại toát lên vẻ phóng khoáng và thẳng thắn.

Càng khoa trương hơn là cô đeo một chiếc kính râm rất to che nửa khuôn mặt, để lộ cái cằm nhọn và đôi môi mím chặt trông rất giống chị hai xã hội đen…

Nếu không phải Kỳ Quyên chủ động chào, Tiêu Tinh suýt chút nữa không nhận ra.

Kỳ Quyên thấy Tiêu Tinh đứng ngây ra đó, không kìm được giục: “Nhanh lên, mày đi giày bệt sao bò chậm vậy?”.

Tiêu Tinh lè lưỡi, nhanh chóng chạy đến trước mặt cô, tò mò ngắm nghía cô rồi nói: “A Quyên, sao mày lại đeo kính râm?”.

Kỳ Quyên nhướn mày, nhếch mép cười nói: “Xấu quá phải che lại, tránh làm ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố”.

“…”. Tiêu Tinh không còn gì để nói. Nếu Kỳ Quyên xấu đến mức phải dùng kính râm che đi thì chẳng phải mình phải đeo mặt nạ khi ra đường sao?

Lúc hai người đến nhà hàng cũng đã là sáu giờ tối. Thời điểm này vốn dĩ là giờ cao điểm ăn tối nhưng nhà hàng này vẫn vô cùng yên tĩnh.

Nhà hàng mới mở, thiết kế rất thanh nhã, cầu thang được chạm khắc hoa văn theo phong cách phục cổ, đại sảnh tầng một bài trí hòn giả sơn có nước chảy, ghế ngồi là sofa mềm, menu tinh xảo với chữ bạc in trên bìa da, tất cả đều khiến việc dùng bữa ở đây trở thành một sự hưởng thụ tinh tế.

Hai người tìm chỗ ngồi trên tầng hai. Kỳ Quyên nhìn xung quanh một lượt, không kìm được xuýt xoa: “Ở đây rất đẹp, rất thích hợp để hẹn hò”.

Tiêu Tinh cũng gật đầu, “Đúng là rất đẹp”. Cô xem menu rồi nói, “Một nơi cao cấp như thế này, đồ ăn cũng đắt cắt cổ…”.

Kỳ Quyên phóng khoáng xua tay: “Không sợ, tao có voucher giảm giá, có thể giảm hai mươi phần trăm, ăn một suất không đủ thì gọi hai suất”.

Tiêu Tinh nghi hoặc hỏi: “Ai cho mày voucher? Tao nhớ mày rất hiếm khi ăn đồ Âu mà”.

Kỳ Quyên nói: “Thời Viêm cho tao, là bạn học cùng đại học với tao. Lần trước cậu ta kiện cáo chẳng phải đã nhờ tao giúp sao? Hôm nay gặp cậu ta ở gần công ty, cậu ta cho tao một xấp voucher, bảo tao ăn thử đồ ăn Âu”.

Tiêu Tinh kinh ngạc: “Một xấp?”.

Kỳ Quyên mỉm cười gật đầu, lấy trong túi ra một xấp voucher dày, vẩy vẩy trước mặt Tiêu Tinh nói: “Thấy chưa? Đủ cho hai chúng ta ăn cả tuần”.

“…”. Tiêu Tinh chỉ biết mắt chữ A mồm chữ O.

Quả nhiên Kỳ Quyên lợi hại, voucher mà cũng dùng “xấp” để tính.

Thực ra Thời Viêm đưa voucher cho Kỳ Quyên là hy vọng Kỳ Quyên có thể mạnh dạn hẹn chàng trai mà mình thích đi ăn cơm tình nhân, vun đắp tình cảm .

Nếu Thời Viêm biết Kỳ Quyên dùng tất

Full | Lùi trang 30 |Tiếp trang 32

*Trang chủ
1/2268