XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Cớ sao mãi yêu em - trang 37

cả đại dương, khó lòng mà vượt qua. Cô và Dương Tịch chỉ có thể đứng xa nhìn nhau mà chẳng thể chăm sóc nhau, chỉ đành giao tiếp qua hình thức gửi tin nhắn.

Dương Tịch bị cách ly nửa tháng thì Diệp Phiên Nhiên ngày nào cũng không ngừng ra sức nhắn tin cho cậu, nhắn nhiều đến nỗi ngón tay cô mềm nhũn ra. Mỗi buổi sáng vừa thức dậy cô liền chạy ngay đến trước phòng y tế, hát cho Dương Tịch qua cánh cửa sắt, cô hát bài Niềm tin của Trương Tín Triết. Tuy Dương Tịch không nghe thấy giọng hát của cô nhưng cậu vẫn nhắn tin nói với cô rằng, cô hát rất hay.

Mười lăm ngày sau, kết thúc thời gian cách ly, Dương Tịch chỉ bị trúng gió cảm mạo thông thường. Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cổng sắt, cậu có cảm giác như phạm nhân lao tù được phóng thích ra ngoài. Trần Thần đi cạnh cậu, hạ thấp giọng mắng nhiếc chửi thề: “Lần đầu tiên tớ cảm nhận được không khí mới mẻ trong lành của mái trường đại học! Cảm giác giành lại độc lập tự do, sảng khoái chết mẹ!”

Diệp Phiên Nhiên vừa tờ mờ sáng đã túc trực ngay ngoài cổng, trông thấy Dương Tịch bước ra, cô phóng ngay lại gần, ôm chặt lấy cổ cậu, khóc lóc nỉ non hệt như đứa trẻ chịu oan ức.

Đây là lần đầu tiên cô khóc lóc trước mặt Dương Tịch. Cô lại được ngửi thấy mùi cơ thể đặc trưng trên người cậu, lại được sà vào vòng tay ấm áp vững chãi của cậu. Lúc này ở Diệp Phiên Nhiên xuất hiện niềm vui sướng mất đi có lại. Sự sợ hãi tuyệt vọng trong mười mấy ngày qua khiến cô hiểu ra rằng, so với nỗi đau đớn đánh mất Dương Tịch thì niềm kiêu ngạo, lòng tự tôn nhỏ bé cùng sự khác biệt thân phận giữa hai người chẳng đáng là gì.

Dương Tịch, chính là thứ duy nhất cô không muốn đánh mất trên thế gian này.

Dương Tịch trông thấy cô khóc lóc thảm thiết, cậu vừa cảm động trong lòng lại vừa thấy ăn năn. Cậu đến Đại học N để thăm cô vậy mà trái lại cậu để cô lo lắng đến rơi lệ.

Diệp Phiên Nhiên bất chợt ngẩng đầu lên, hàng lông mi long lanh đẫm lệ, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Cô dịu dàng điềm đạm nói: “Dương Tịch, anh đi đâu em theo đó!”

Con người khi còn trẻ vẫn thường dũng cảm một lần vì tình yêu của mình, phấn đấu liều mạng một lần.

Cô có lòng tin mình sẽ cùng Dương Tịch kề vai sát cánh chiến đấu cùng nhau chống chọi những gian nan quạnh vắng trong cuộc đời này.
Chương 33

Kỳ nghỉ đông năm ba đại học, Dương Tịch bàn bạc cùng Diệp Phiên Nhiên, cậu mong rằng mùa xuân năm nay cô sẽ sang nhà ra mắt bố mẹ cậu để tuyên bố công khai chuyện tình cảm của hai người.

Hiện giờ, yêu đương hẹn hò trong trường đại học đã là chuyện hết sức bình thường. Đại đa số các bậc phụ huynh đều chẳng mấy phản đối. Tết năm hai đại học, Hạ Phương Phi đã dẫn anh chàng Tân Cương ngàn dặm xa xôi đến nhà cô. Bố mẹ cô tỏ vẻ rất hài lòng về cậu chàng này, nhiệt tình tiếp đãi cậu, trước khi ra về còn dúi cho cậu cả đống đặc sản dặn dò cậu lần sau lại đến thành phố D chơi. Hạ Phương Phi kể với Diệp Phiên Nhiên rằng bạn trai cô tận hưởng sự thết đãi chu đáo với tư cách một chàng rể tương lai: “Mẹ mình nấu cho anh ấy một bát trứng om nước đường nóng hôi hổi. Bốn quả trứng vịt, anh ấy ăn như hổ đói vồ mồi, đến nỗi mắc nghẹn chẳng nói nên lời!”

Theo tục lệ thành phố D, nhà trai khi đến dạm ngõ nếu bố mẹ nhà gái bưng bát trứng om nước đường ra để thết đãi người đó thì chứng tỏ họ đã đồng ý mối quan hệ của hai bên, chấp nhận chàng rể tương lai này.

Diệp Phiên Nhiên không mạnh dạn như Hạ Phương Phi. Tối mùng tám tháng Giêng, cô trăn trở cả đêm, chần chừ lần lữa cả buổi ăn sáng ngày hôm sau mới thốt lên vài tiếng: “Bố, con có bạn trai rồi, anh ấy tên Dương Tịch, là bạn học thời trung học của con. Hôm nay, anh ấy mời con sang nhà anh ấy chơi!”

Do trước đó Diệp Phiên Nhiên chẳng hề hé môi tiết lộ phong thanh gì về chuyện này, bố Diệp nghe cô nói cảm thấy vô cùng kinh ngạc: “Bọn con quen nhau bao lâu rồi? Sao bố mẹ chẳng biết gì cả?”

Diệp Phiên Nhiên kể qua loa về quá trình yêu đương của hai người, ông bà Diệp đều hối hận về sự kém nhạy bén của mình. Thực ra, từ những hành động bất thường xảy ra thường ngày của cô con gái cũng có thể nhận ra chút dấu vết manh mối. Chỉ vì hai người quá vô tâm nên đã lơ là với cô.

Nỗi lòng của những bậc làm cha làm mẹ không khỏi bùi ngùi xúc động, quả là lạ lùng khó tin biết bao, mới ngày nào còn là đứa trẻ sơ sinh quấn tã khóc đòi bú, mới ngày nào còn là đứa trẻ chập chững biết đi bi bô tập nói, đứa con gái cách đây không lâu còn sà vào lòng bố mẹ làm nũng vậy mà thấm thoát đã trưởng thành, đã đến tuổi hẹn hò bạn trai.

Bố Diệp hỏi giọng thăm dò: “Gia đình cậu con trai đó làm gì? Cậu ta học trường nào? Thành tích học tập ra sao? Cậu ta đối xử tốt với con không?”

“Bố mẹ cậu ấy đều công tác tại cơ quan chính phủ…” Diệp Phiên Nhiên đáp. Lúc này, chiếc điện thoại trong túi cô đổ chuông. Cô rút ra, vừa thấy số điện thoại hiển thị thì hấp tấp nói: “Cậu ấy đang đợi con dưới nhà, con phải đi đây!”

Lần này Dương Tịch mời cô sang nhà cậu không chỉ đơn thuần sang nhà chơi mà để ra mắt bố mẹ cậu, chính thức xác định mối quan hệ qua lại giữa hai người. Diệp Phiên Nhiên suy nghĩ quá đơn giản khiến bố mẹ cô một phen hồ đồ. Việc có bạn trai, trước đó Diệp Phiên Nhiên chẳng hề bàn bạc với bố mẹ đã toan tính chuyện “tiền trảm hậu tấu”, vậy mà giờ đây còn mạo muội thất thố sang nhà trai, ngộ nhỡ bị người nhà bên đó hắt hủi hay xem thường thì sao… Nhà họ Diệp tuy chẳng phải dư dả giàu có nhưng cũng hết sức cưng chiều cô con gái độc nhất ngoan ngoãn vâng lời, cả hai đều không muốn con mình phải chịu ấm ức.

“Giờ con sang nhà cậu ta, còn ra thể thống gì nữa!” Bố Diệp sa sầm mặt, nói vẻ nghiêm túc: “Bọn con còn quá trẻ, không hiểu lễ nghi phép tắc đối nhân xử thế gì cả. Chuyện này, đáng lẽ cậu ta phải sang nhà mình ra mắt trước rồi mới dẫn con sang nhà bên đó!”

Diệp Phiên Nhiên nghe bố nói xong thì sững sờ, Dương Tịch mùng tám thăm ông nội ở Sơn Đông trở về, mùng chín hẹn cô sang nhà cậu, cô chẳng thèm suy nghĩ cứ thế nhận lời cậu. Hai người họ thực sự không hiểu rằng vẫn còn nhiều việc cần phải suy xét.

“Thế này đi!” Bố Diệp dịu giọng nói: “Con gọi điện thoại bảo cậu ta lên đây, để bố mẹ xem thử cậu ta là chàng trai thế nào, có đáng để qua lại với cậu ta không?”

Diệp Phiên Nhiên làm theo lời bố nói, Dương Tịch thoải mái nhận lời trong điện thoại.

Chẳng mấy chốc, chuông cửa vang lên, Diệp Phiên Nhiên đi mở cửa. Dương Tịch đứng trước cửa, cậu mặc chiếc áo khoác da xanh đen, trên cổ quàng tấm khăn len xanh đậm của cô đan cho, mũi khẽ ửng đỏ, thở hồng hộc, vừa nhìn là biết ngay cậu chạy một mạch lên đây.

Gặp mặt bố mẹ Diệp, Dương Tịch rõ ràng có phần dè dặt, vẻ mặt chẳng thế nào giấu nổi sự căng thẳng. Diệp Phiên Nhiên gọi cậu ngồi bên ghế sofa. Mẹ Diệp vội vàng rót trà rồi gọi Diệp Phiên Nhiên đem hạt dưa, bánh quy, kẹo ngọt lên cho cậu.

Diệp Phiên Nhiên theo mẹ vào bếp sửa soạn, lúc cô bước ra đã trông thấy bố rút bao thuốc trên bàn trà, đưa sang cho Dương Tịch: “À, bác quên chưa hỏi, cháu có hút thuốc không?”

“Cháu không hay hút thuốc!” Dương Tịch đáp, rồi lễ phép nhận lấy điếu thuốc: “Chỉ những lúc tâm trạng phiền muộn cháu mới hút, nhưng cháu không bị nghiện!”

Bố Diệp bắt đầu hỏi Dương Tịch về tình hình học tập, về chuyên ngành học trong trường đại học, Dương Tịch đáp trả từng câu hỏi của bố cô, tâm trạng dần thoải mái hẳn lên.

Bố Diệp tỏ thái độ vô cùng khách sáo với cậu, ánh mắt lộ vẻ khâm phục. Tuy chỉ mới trò chuyện cùng cậu vài câu nhưng rõ ràng ông rất có thiện cảm với chàng trai khôi ngô tuấn tú thông minh này.

“Nghe Phiên Phiên nói, bố mẹ cháu đều là công nhân viên chức cơ quan chính phủ. Bác xin phép mạo muội hỏi một câu, bố cháu hiện công tác tại phòng ban nào?”

Dương Tịch ngẫm nghĩ rất thận trọng đáp trả: “Bố cháu tên là Dương Giang Nam, vì ông nội cháu là cán bộ miền Nam, sau này theo quân đội giải phóng Giang Nam mới sinh bố cháu, nên tên bố cháu là Giang Nam!”

“Dương Giang Nam!” Bố Diệp chần chừ một lúc, rồi hỏi: “Có phải Dương Giang Nam phó thị trưởng phân quản việc kiến thiết thành phố không?”

Dương Tịch gật đầu.

Gương mặt bố Diệp khẽ biến sắc, ngẩng đầu nhìn Diệp Phiên Nhiên, rồi nói: “Phiên Phiên từ nhỏ đã được hai bác chiều quá hóa hư nên có phần nông nổi quá, chuyện yêu đương lớn như vậy cũng chẳng nói tiếng nào với bố mẹ… Đây là chuyện lớn cả đời, sao có thể qua quýt được chứ?”

Dương Tịch vội đáp trả: “Bác Diệp, xin bác hãy yên tâm, cháu và Phiên Phiên thật lòng yêu nhau, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy!”

Bước ra khỏi nhà họ Diệp, Dương Tịch thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói với Diệp Phiên Nhiên: “Trước giờ, anh chưa bao giờ căng thẳng như hôm nay, hệt như trải qua sự tra khảo của tam đường hội thẩm [1">, cũng chẳng biết mình có qua ải không nữa!”

[1"> Tam đường hội thẩm ngày nay chính là công an, ban kiểm sát, tòa án.

Diệp Phiên Nhiên chưa kịp trò chuyện với bố thì đã cùng ra ngoài với Dương Tịch, cũng chẳng kịp hỏi han ý kiến của bố. Thế nhưng, trông sắc mặt bố, cô hiểu rằng ông khá hài lòng về Dương Tịch.

“Anh cũng biết căng thẳng sao?” Diệp Phiên Nhiên nói: “Vậy còn em? Lát nữa gặp mặt bố mẹ anh, càng không biết hoang mang đến đâu nữa!”

“Yên tâm đi, bố mẹ anh rất thoáng.” Dương Tịch nắm chặt lấy tay cô, cười nói: “Chẳng những không khiến họ lo lắng mà còn vơ về một nàng dâu xinh xắn, chẳng lẽ không vui đến chết hay sao?!”

Diệp Phiên Nhiên vẫn thấp thỏm lo âu trong lòng. Lần trước cô gọi điện thoại đến nhà Dương Tịch, nghe giọng của bố cậu rất giống người tính tình nghiêm nghị.

Từ thời trung học đã để lại trong lòng cô một di chứng, phàm là gặp phải bất kỳ bậc trưởng bối nào trò chuyện nghiêm khắc, vẻ mặt nghiêm nghị thì lòng cô khó tránh khỏi run rẩy sợ hãi.

Mà đối phương chẳng những là bậc trưởng bối mà còn là bố mẹ của Dương Tịch.

Cô thực sự rất muốn có được sự chấp thuận của bố mẹ cậu, bởi lẽ mối quan hệ này chính là tương lai của cô và Dương Tịch!

Chương 34

Nhà Dương Tịch tọa lạc ven sông Thành Bắc, một căn hộ hai tầng mái ngói đỏ được xây dựng theo phong cách châu Âu, bên ngoài là mảnh đất rộng rãi, hoa cỏ cây cối mọc um tùm quanh sân nhà. Giữa sân là bốn cây trụ đá chống lấy giàn nho leo, từng nhành dây leo chắc khỏe vươn rộng mãi ra tận trước lầu. Trên nhành cây khô cằn rụng trụi lá lác đác rơi rớt lại một vài phiến lá nho. Dưới ánh nắng mặt trời mùa đông ảm đạm, vạn vật đều trở nên vắng lặng đìu hiu.

Dương Tịch nói với Diệp Phiên Nhiên rằng, căn nhà mái ngói theo phong cách châu Âu nhìn ra sông này là căn hộ của cựu chiến binh cấp thành phố, trước kia là nơi ở của ông nội cậu. Từ sau khi ông nội quay về Sơn Đông thì bố cậu mua lại căn này và dọn về đây ở. Ông nội cậu có một người con trai và hai cô con gái. Hai người cô, một người sinh sống tại Bắc Kinh, người còn lại thì ở Mỹ. Cô út và cậu út đều những là ngoại giao công tác tại lãnh sự quán Mỹ. Hiện giờ, sinh sống tại thành phố D, chỉ có gia đình cậu.

“Trong số ba anh chị em, bố anh chức vụ thấp nhất, kiếm được ít tiền nhất!” Bàn tay Dương Tịch kéo lấy bờ vai Diệp Phiên

Full | Lùi trang 36 |Tiếp trang 38

*Trang chủ
2/2128